|
  
Cổng
Học Trò
thơ
Vương Ngọc
Long
Có những lúc
thời gian chừng lắng đọng
Trong âm thầm nhìn
lại cổng trường xưa
Miền dĩ vãng đang đi về lững thững
Ray rứt buồn lấm tấm những hạt mưa
Tường loang lổ nhưng tình chưa bạc phếch
Phủ xanh rêu nhưng biếc thắm ngàn năm
Cánh cửa sắt
nhòa phai màu
hoen rỉ
Bụi thời gian
chẳng phủ kín
thân tâm
Dù năm tháng có phôi
pha mòn
mỏi
Mộng ngày thơ cứ
ấp ủ miên man
Đời trầm luân
qua từng con phố
lạ
Ký ức vàng đâu
dễ bước đi
hoang
Đời lưu vong mây
mù giăng viễn
xứ
Tuyết sương rơi
trắng muốt
mái hiên nhà
Sầu đong đưa
trên cành khô
trụi lá
Giấc mơ thầm ẩn
dấu tận phương
xa
Trời mênh
mang cho tình
xanh kỷ niệm
Chợt hôm nao mây xõa tóc vai người
Hoài niệm cũ thơm ngon từng
tấc cỏ
Trong hàng cây lấp
lánh ánh dương
ngời
Thềm lá rụng
bước ai về khẽ
nhắc
Đoản khúc buồn
còn vọng tiếng
tri âm
Từ thăm thẳm
con tim hoài muốn
hỏi
Nhớ gì ai ở
chốn ấy xa xăm
?
Nhớ hay quên qua dòng đời thác lũ
Muốn quên đi nhưng cái nhớ
giăng đầy
Cổng học trò
cưu mang từng dấu tích
Đưa bước nhau tìm đến những
vòng tay
Trang sách
cuối của đời người chưa hết
Biết bao giờ đến tận ngọn hư không
Thầm ghi
vội vầng thơ không đoạn kết
Vì tình dâng sóng cuộn
mãi trong lòng...
Vương Ngọc
Long
  

|