Gởi ông trí thức


 

Thơ: Tràn Dân Tiên Tân Thời 

(Nhân tin San Jose, Hội Luật Gia Việt Nam tổ chức tiệc Tân Niên Hội Ngộ. Thấy trong buổi tiệc có ông luật sư  Nguyễn Hữu Liêm, một Việt kiều trong nhóm trí thức về họp đại hội Vịt Ḱu  - Việt cọng. Luật Sư tri thức Lê Duy San phản đối sự có mặt của ông trí thức bưng bô và bỏ về.  Thấy thế, Ban tổ chức trả lại tiền vé và "mời khéo" ông Vịt Ḱu trí thức ra khỏi cửa, trả lại không khí b́nh an cho người Quốc Gia tri thức. TDTTT nghe tin, tâm phục, khẩu phục các vị tri thức trong Ban Tổ Chức và Hội Luật Gia Việt Nam các vị đă vạch rơ lằn ranh Quốc - Cộng trong khi ở nhiều nơi các ông bà trí thức lại ngủ mê,  mê ngủ nên không ngần ngại bước qua lằn ranh trong lúc mộng du.  Lắm ông bà trí thức không mộng du nhưng cả nể bèn... can đảm nhắm mắt qua cầu cho... khỏi mất ḷng... bác và đảng!  

TDTTT thấy đời như rứa, có mần vài câu thẩn gởi tặng các ông bà trí thức tị nạn ngủ mê,  mê ngủ kể cả nhà trí thức Vịt Ḱu bước qua lằn ranh như  nguyễn  hữu liêm - nhờ các bác chuyển đến các nhà trí thức dùm nhà cháu nhé !)
 
Cali, tri thức, Luật Gia

Mừng Xuân Hội Ngộ, tiệc hoa tưng bừng

Qua thủ tục đón mừng khách tới

Chào cờ xong, đang đợi cụng ly

Bỗng đâu tri thức Lê Duy (San)

Hỏi rằng Liêm Nguyễn mần ǵ ở đây???

Tên trí thức lạy bày Việt cộng

Xin bưng bô làm giống tôi đ̣i

Liêm cùng cộng họp đấy thôi

Gian hùng, Liêm phản giống ṇi, quê hương

Đă tráo trở thành phường bội phản

Th́ không ai đồng bạn đồng thuyền

Nếu như có Nguyễn hữu Liêm

Duy San phản đối, đứng lên, ta về!

Hội thấy thế, nhất tề, một mực

Người Quốc Gia, tri thức, trung kiên

Rứa là trí thức Hữu Liêm

Bị "mời" ra khỏi tân niên tiệc mừng!

Nhà cháu nghe, vô cùng cảm phục

Phục những ḷng Quốc  - Cộng phân minh

Nếu như tị nạn chúng ḿnh

Ai ai cũng thế, ba đ́nh chết queo!

Chỉ trí thức tim beo ḷng cọp

Thấy nhơn nhơn một nhóm trở cờ

Tiệc tùng, đú đởn với hồ

Đă không xa lánh, lại pḥ, lại bưng!

Lại giữa tiệc tưng bừng khen thưởng

Lại viết bài dưới trướng tâng công

Tưởng che được mắt cộng đồng

Nào ngờ họ đả các ông té nhào

Ôi trí thức mà sao lại ngủ

Mặc người lay, ông cứ mê man

Hỡi ông trí thức trong làng

Cớ sao nh́n đỏ bảo vàng. Sợ ông!


Trần Dân Tiên Tân Thời

Web Một Thời Phan Châu Trinh Đà Nẵng

http://phanchautrinhdanang.com/