Bút chiến Cờ Vàng Thụ Nhân


 

 

 Lê khánh Thọ - France

 

 

 

Câu chuyện bút chiến Cờ Vàng Thụ Nhân đă ch́m vào quên lăng. Trước đây tôi không có ư định ghi lại những sự kiện đă qua nhưng hôm nay tôi đổi ư sau khi đọc bản tin như sau:

 

“Bị cướp đất, 2.500 dân bao vây nhà riêng Bí thư Thành ủy Nguyễn Bá Thanh Đà Nẵng vào sáng ngày 06/09/2011:  khoảng 3.000 gia đ́nh đă bị buộc phải di dời để cho công ty Trung Nam xây dựng Golden Hills City. Họ vốn là gia đ́nh nông dân, sống với ruộng đất. Nay bỗng dưng trở thành những kẻ vô gia cư, vô nghề nghiệp, không biết phải làm ǵ để sống. Họ quá bất b́nh về chuyện đền bù đất, thực giá của đất đắt gấp sáu lần giá nhà nước đền bù. Một nguồn tin cho Người Việt biết, “đă có sự đe dọa , và những người kéo xuống nhà ông Thanh có nguy cơ rồi sẽ bị bắt dần dần. Thực tế, đă 3 lần công ty xây dựng thuê côn đồ hành hung người chỉ trích họ đến nỗi mang thương tích phải vào bệnh viện điều trị.”

 

Nỗi xót xa đất nước trong hiện t́nh nghiêm trọng là động cơ thúc đẩy tôi tŕnh bày trung thực những diễn tiến sôi động của Cựu Sinh Viên Đại Học Đà Lạt, cùng những mails gốc (không sửa đổi), với hy vọng những kinh nghiệm bút chiến giữ Cờ Vàng vừa qua của chúng tôi góp phần cổ vơ tinh thần chiến đấu bảo vệ Cờ Vàng tại hải ngoại, hỗ trợ toàn dân trong nước thực hiện một cuộc cách mạng dân chủ toàn diện, dứt bỏ cơ chế độc tài CSVN hiện hành.

 

Chúng tôi không thể khép lại quá khứ trong khi Đảng Cọng Sản Việt Nam vẫn tiếp tục dă man bóc lột dân nghèo và bán đất cho Trung Cộng. Là người may mắn được sống trong đất nước tự do, chúng tôi có trách nhiệm tranh đấu cho hiện tại và tương lai dân tộc.

 

Tổng Thống Pháp René COTY đă để lại câu nói bất hủ: “Sự nhục nhă nhất trên chính trường không phải là chiến bại, mà là sự từ chối không tham chiến.” (Ce qui est le plus déshonorant en politique, ce n’est pas d’être battu, c’est de refuser de se battre.)

 

Tôi xin chân thành cảm ơn tất cả quí Giáo Sư, quí anh chị Thụ Nhân, quí bạn hữu trong và ngoài nước, cũng như quí Hội Đoàn Chống Cộng trên thế giới đă sát cánh cùng chúng tôi trong công cuộc Bảo Vệ Lá Cờ Chính Nghĩa.

 

Vài lời tâm huyết

 

Đầu năm 2011 nhân dịp đến Washington DC, tôi được các anh chị cựu sinh viên Đà Lạt đón tiếp nồng hậu. Về lại Pháp, tôi c̣n được mời tham dự Đại Hội Âu Châu ngày 16/01/ 2011 tại Paris. Buổi họp mặt quyết định Tiến Sĩ Lê Đ́nh Thông giữ chức vụ Trưởng Ban Tổ Chức Đại Hội Thụ Nhân Thế Giới Paris 2012.

 

Từ sau ngày gặp gỡ Đại Hội Thụ Nhân Âu Châu, mối giao hảo giữa tôi và Chủ tịch Phạm trọng Khoát tiến triển theo chiều hướng tốt đẹp. Chủ tịch Khoát là cánh tay mặt của Trưởng Ban Lê Đ́nh Thông và Ca sĩ Lưu văn Dân là cánh tay trái. Qua phôn, chúng tôi thường sôi nổi ôn lại những kỷ niệm c̣n nóng hổi:

 

- Hôm họp mặt các anh chị khen vui quá, tụi tôi không ngờ mấy anh nằm nhà thương mới về cũng ra nhảy với chị. Chị biết không, hôm đó thầy Vọng cương quyết không chịu theo xe về trước, thầy nấn ná về chót nhưng khổ nổi thầy bỗng quên địa chỉ, báo hại tṛ một phen lên ruột chạy ḷng ṿng đến khuya mới kiếm ra nhà thầy. Tụi này nói tại màn múa bụng của chị làm thầy mất trí nhớ đấy! Héhéhé! Sang năm dân Mỹ qua đây phải biết mặt Paris. Sao chị biết múa hay vậy?

 

- Dạ em học trường Nghệ Thuật Quốc tế với bà vũ sư Ai Cập 65 tuổi đó anh. Cũng may các anh chị Đà Lạt có tinh thần phóng khoáng biết chuộng cái lạ của xứ người, chớ cũng nhiều kẻ cổ hủ lên án dè bỉu.

 

- Th́ v́ thiếu óc cầu tiến nên Việt Nam ḿnh khó tiến bộ! Nói thật với chị, từ trước đến nay lần họp mặt vừa qua vui nhất là cũng nhờ màn múa bụng của chị. Chị nhớ chuẩn bị cho kỳ Đại Hội sang năm chị nhá!

 

Tôi sốt sắng:

 

- Dạ được, mà các anh phải giới thiệu vũ Ai Cập hoặc Belly Dance. Vũ nữ chuyển động luôn cả hai tay, ngực và mông. Trên internet nhiều người phê b́nh gọi múa bụng là không đúng. À, c̣n nữa, em và anh Dân sẽ đóng chung màn cải lương hài hước. Em viết tuồng bảo đảm cười chết bỏ. Màn này đă thành công bên Mỹ rồi đó anh.

 

Chủ tịch Khoát khoái chí cười khà khà:

 

- Giời ơi, chị biết ca cải lương nữa à! Vậy là văn nghệ phe ḿnh khỏi lo nhá!

 

- Em nghe bạn bè kể hôm Đại Hội bên Melbourne văn nghệ chỉ lèo tèo vài mống, đến nổi cha mẹ phải đẩy con cái lên sân khấu điền vào chỗ trống.

 

- Thế à? Bọn ḿnh cố gắng làm thế nào cho văn nghệ thật nổi.

 

Chủ tịch Khoát bắt qua chuyện khác:

 

- À, tôi có chuyện này muốn bàn với chị…Tài chánh của hội ḿnh yếu lắm chị ạ, chúng tôi mong chị tặng cho hội bức tranh bán đấu giá gây quỹ.

 

- Dạ được.

 

- Vậy th́ quí hóa quá!

 

Chợt nhớ điều quan trọng, tôi hỏi:

 

- Hôm Đại Hội có treo Cờ Vàng không anh?

 

- Theo tôi th́ chả cần chị ạ. Ở Paris tôi không thấy hội đoàn nào treo cờ, trừ mấy hội Cựu Quân Nhân.

 

- Em nghĩ ḿnh là dân tị nạn Cộng Sản, không treo cờ thấy cũng khó chịu.

 

- Tôi tưởng chị là Phật giáo th́ cũng nên hỉ xả. Chuyện xưa mấy chục năm rồi, ḿnh nên XẢ hết chị ạ.

 

- Có nhiều người hiểu sai Phật giáo nên vô t́nh tạo nghiệp xấu mà không biết. Em sẵn sàng XẢ cho những ai hối lỗi, c̣n tụi CS tiếp tục tham nhũng, bắt bớ tù đầy, cướp đất của dân nghèo th́ ḿnh XẢ sao được! XẢ tức là tiếp tay giúp chúng càng ngày càng mạnh, như vậy ḿnh gián tiếp đồng lơa với tội ác.

 

- Ờ, chị nói cũng có lư! Thôi được treo cờ cũng đâu có sao! Tôi cũng là quân nhân mà. Được rồi buổi họp sắp tới tôi sẽ đưa đề nghị của chị đến Ban Tổ Chức.

 

Vài ngày sau Chủ Tịch Khoát phôn:

 

- Tôi đă nêu ư kiến của chị với anh Dân th́ ảnh cũng đồng ư treo cờ, hồi trước ảnh là dân Chiến Tranh Chính Trị đó chị. Nhưng theo tôi nghĩ, chị nên viết một mail gởi Ban Tổ Chức, hôm đó tụi tôi sẽ nói thêm vào, như vậy dễ hơn.

 

- Dạ em sẽ viết.

 

Trước khi cúp phôn, Chủ Tịch Khoát nói giỡn:

 

- Chị nhớ đừng viết kiểu Hồng Cúc nhá! (sẽ nhắc tới đoạn sau)

 

Tôi ph́ cười:

 

- Dạ anh khỏi lo.

 

Tôi ngán ngẫm. Tôi cứ tưởng treo Cờ Vàng là chuyện tất nhiên trong Cộng đồng tị nạn Cộng Sản. Thiệt là ức, chính phủ Pháp dễ dăi trong khi ḿnh phải viết đơn xin phép đồng hương cũng chạy trốn Cộng Sản như ḿnh. Từ hồi CS đưa ra Nghị quyết 36, dân tị nạn càng ngày càng yếu thế!

 

Qua tin tức bạn bè, tôi được biết Paris là vùng “xôi đậu”. Ngoài các hội đoàn chống Cộng, hầu như các hội đoàn khác không treo Cờ Vàng vào các ngày hội lớn.

 

Nước Pháp là nước duy nhất ở hải ngoại có khá đông người Việt sinh sống trước 1975 và không có sự liên lạc mật thiết với miền Nam Việt Nam. Những năm 1960, miền Nam có chương tŕnh giúp sinh viên của miền Nam qua Pháp du học, quan trọng nhất vào năm 1968. Sự hiện diện đông đảo của nhóm sinh viên này trong Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam tại Paris đă phân định rơ rệt lằn ranh Quốc Gia - Cộng Sản. Điều khôi hài ở chỗ nhóm dăm ba sinh viên theo CS lại là những sinh viên được chính quyền Việt Nam Cộng Hoà ở Sài G̣n cấp học bổng cho du học! (Nên nhớ rằng trước 1975 Việt Cộng không có vấn đề du học ở các nước theo thể chế tự do).

 

Sau biến cố 30/4/1975, Hội Việt Kiều Yêu Nước tại Paris tan ră (danh sách chính thức c̣n lại nghe đâu dưới 100 người, trong đó có hơn 50 người mới gia nhập để được mua vé máy bay về Việt Nam giá rẻ phân nửa). Ngoài những nhóm nhỏ chống Cộng do các Cựu Quân Nhân thành lập có treo Cờ Vàng trong các ngày hội họp, nói chung các cuộc họp mặt của các hội đoàn trường cũ không có Cờ Vàng. T́nh trạng  xôi đậu trong Hội Cựu Sinh Viên Đà Lạt (toàn là những người đến Pháp tị nạn CS sau năm 1975), có quốc tịch Pháp, nhưng v́ nhiều lư do, trong đó có lư do về Việt Nam sống nên thỉnh thoảng cần chạy qua chạy lại. Đặc biệt hơn cả là lư do những kẻ mong muốn trở về Việt Nam để “được” một cái ǵ đó. Họ cần được bảo đảm là họ không làm điều ǵ hại đến chế độ CS. 

                                         

 

Ngày  27/2/2011 LE Tho khanhtho52@....

Gởi Ban Tổ Chức:

 

Kính thưa quí Thầy và quí anh chị,

 

Nhận được tin Đại Hội Thụ Nhân Thế Giới sẽ tổ chức tại Paris 2012, em tuy vui mừng nhưng có mối băn khoăn. Em mạn phép viết mail này tŕnh bày đến quí Thầy và quí anh chị cảm nghĩ của em.

 

Hồi đầu năm nay có dịp qua Washington DC, em nghe các bạn kể Đại Hội ở Úc đă xảy ra chuyện một số anh chị bất măn Ban Tổ Chức không treo cờ vàng 3 sọc đỏ. Theo BTC th́ Đại Hội chỉ trong t́nh thân hữu, không dính dáng đến chính trị nên chuyện treo cờ vàng không cần thiết. Theo em nhận xét có 3 loại ư kiến:

 

Nhóm 1: Nặng về chính trị, vô cùng phẫn nộ BTC.

Nhóm 2: “ba phải” sao cũng được, miễn có hội hè vui chơi.

Nhóm 3: Không thờ ơ với thời cuộc, nghĩ rằng treo cờ Quốc Gia trong Đại Hội là cần thiết.

 

Dạ thưa quí Thầy và quí anh chị, em thuộc nhóm 3,

Em không làm chính trị nhưng em khâm phục ngài Đạt Lai Lạt Ma không ngừng nghỉ tranh đấu đ̣i hỏi nhân quyền cho đất nước của ngài, cũng như em đồng ư với Thầy Quảng Độ:  “Chúng ta không làm chính trị nhưng chúng ta phải có thái độ chính trị.”

 

Là một người tị nạn Công Sản và bất măn hiện nay trong nước CS vẫn giam cầm bắt bớ những tu sĩ Công Giáo, Phật Giáo, các nhà tranh đấu nhân quyền…, và nhất là CS tiếp tục bóc lột cướp đất dân nghèo, em nghĩ việc treo cờ vàng vào ngày Đại Hội có những điểm lợi cho chúng ta:

 

- Chính quyền CS không thể lên mặt và tuyên truyền với thế giới rằng hiện nay Việt kiều hải ngoại đă chấp nhận họ ( bằng chứng tại sao nhiều năm đầu tiên, bất cứ Đại Hội nào của dân tị nạn CS cũng có treo lá cờ Quốc Gia?). Như vậy lương tâm chúng ta yên ổn ḿnh không làm lợi cho CS, không làm trở ngại những hội đoàn chống CS tại hải ngoại cũng như những người tranh đấu nhân quyền trong nước.

 

- Tôn trọng một số Thầy và bạn bè của chúng ta đă trải qua nhiều năm bị lao tù CS hoặc đă chết v́ CS.

 

- Riêng cá nhân em sẽ tránh được mặc cảm làm buồn ḷng những người bạn tù CS, tránh được sự bất ḥa trong gia đ́nh (thân phụ em bị tù CS 13 năm, anh trai em bị tù CS 7 năm và chị em chết v́ vượt biển t́m tự do.)

 

- Điểm lợi chính: Đại Hội sẽ không mất số người có tư tưởng như em (nhóm 3), không mất nhóm quá khích (nhóm 1), và dĩ nhiên không mất nhóm 2.

 

Chú thích: Những bạn của em từ Việt Nam qua Mỹ dự Đại Hội trường Phan châu Trinh và trường Phan thanh Giản Đà Nẵng, hội Quảng Đà, hội Pleiku… có treo cờ Quốc Gia đă không bị rắc rối khi về nước. Hiển nhiên hiện nay CS muốn chứng tỏ cho thế giới thấy họ có thiện  chí đổi mới (than ôi bộ mặt trái của CS th́ quí Thầy và quí anh chị cũng rơ nhiều rồi!)

 

Kính thưa quí Thầy và quí anh chị, em mong ước Ban Tổ Chức  chú ư vấn đề treo cờ Quốc Gia trong ngày Đại Hội Thế Giới 2012, tạo dịp cho bạn bè vui vẻ họp mặt đông đủ.

 

Em kính xin cám ơn quí Thầy và quí anh chị. Cầu chúc quí Thầy và quí anh chị thân tâm an lạc.

 

Kính quí,

 

Lê khánh Thọ, Chánh Trị Kinh Doanh, Khóa 8.  

              

  Cùng ngày 27/2/2011, tôi nhận được mail ủng hộ của chị Trần thị Diệu Tâm (Văn sĩ An Hiên) gởi vào Ban Tổ Chức Đại Hội Thụ Nhân 2012 Paris:

 

Gửi các anh chị BTC,

 

Thư của chị Khánh Thọ gửi chung có tên tôi, nên Diệu Tâm xin góp ư như sau: 

Vấn đề Lá Cờ Việt Nam Cộng Ḥa là vấn đề rất tế nhị đối với cộng đồng Việt Nam Hải Ngoại. Từ lâu nay, các Hội Đoàn tại Paris họp mặt Thân Hữu (văn nghệ ăn uống nhảy đầm) đều không thấy có treo cờ VNCH. Chỉ trừ các Hội Đoàn có sinh hoạt hội thảo, chống CSVN luôn có treo cờ và khai mạc bằng bản Quốc Ca VNCH.

 

Hầu như ở Paris ít ai đặt nặng vấn đề này như ở Hoa Kỳ và Úc Châu.

 

Tuy nhiên, ư kiến của chị Khánh Thọ cần phải lưu tâm. Thụ Nhân được đào tạo dưới chế độ VNCH, Thụ Nhân Hải Ngoại là một cộng đồng tỵ nạn Cộng sản, chúng ta đều là những kẻ trốn chạy CS. Nên có lá Cờ VNCH bên cạnh Cờ Pháp. Đây là ư kiến cá nhân, Ban Tổ Chức tùy nghi định liệu.

 

Trần Thị Diệu Tâm.

 

Ngày 27/02/2011, chị Lê thị Hảo (Thi sĩ Thụy Khanh) gởi mail cho Ban Tổ Chức:

 

Thân gửi quư anh chị,

 

Tôi hoàn toàn đồng ư về việc treo cờ quốc gia trong dịp Đại Hội Thụ Nhân tại Paris sắp tới, 2012. Nhân đây xin bày tỏ sự cảm mến và biết ơn đến bạn Lê Khánh Thọ, v́ bạn đă trinh bày quan điểm môt cách thẳng thắn minh bạch .Tôi xin nghiêng minh trước sự hy sinh, ḷng dũng cảm của những người thân trong gia đ́nh bạn Lê Khánh Thọ, một giọt máu đào trong hàng triệu giọt máu đă tuôn rơi trên khắp nẻo đường của mảnh giang sơn hinh chữ S, tô thắm lá cờ vàng ba sọc đỏ của VIỆT NAM TỰ DO, mà nhiêù người đă cố t́nh quên đi.

Lê Thị Hảo.

 

Chưa vội mừng th́ ngày 9/3 tôi nhận mail riêng của chị Diệu Tâm:

 

Gửi Khánh Thọ,

 

Trong buổi họp 6/3, tui có đưa ư kiến Cờ VNCH dựa theo ư kiến của Khánh Thọ (cùng với chị Hảo) trong Đại Hội, nhưng vấn đề ấy theo ư anh Trưởng Ban Tổ Chức là không đặt ra v́ là một tổ chức Hội Ngộ bạn hữu.

 

Sau khi khẳng định với chị Diệu Tâm rằng nếu Ban Tổ Chức từ chối th́ tôi sẽ không tham dự Đại Hội, tôi nhận được mail chị trả lời cùng ngày:

 

Nếu Khánh Thọ không tham dự thật là một thiệt tḥi lớn cho HỘI, nghe anh Dân cho biết KT là một tài năng vừa mới t́m ra.

 

Tuy tính tui không mấy ưa không khí hội hè đ́nh đám đông người, nhưng cũng cố gắng giúp đỡ với khả năng của ḿnh.

Diệu Tâm.

 

Tôi đọc đi đọc lại câu viết “nhưng cũng cố gắng giúp đỡ với khả năng của ḿnh”, tôi hiểu rằng dù đại hội Thụ Nhân không treo cờ th́ chị vẫn tham dự và cố gắng giúp đỡ. Tôi nghĩ chị cũng như bao nhiêu người nặng t́nh với ngôi trường cũ, mà ngọn Cờ Vàng chỉ là một h́nh bóng dĩ văng 36 năm khi mờ khi tỏ. Hy vọng thuyết phục chị qua ḷng nhân đạo, tôi gơ mail: “Chị Diệu Tâm ơi, em nghiên cứu Phật Giáo th́ được hiểu rằng ḿnh làm những chuyện ǵ mà bề ngoài tuy là giúp đỡ nhưng mặt trái gián tiếp có lợi cho kẻ gian ác th́ ḿnh cũng mang nghiệp ác. Em không muốn bị mang tâm trạng áy náy nếu em tham dự Đại Hội thiếu lá Cờ Vàng.

Em sẽ viết thêm một mail thuyết phục Ban Tổ Chức lần nữa.

 

Khánh Thọ.”

 

Chị Diệu Tâm trả lời: Vô ích thôi. Hôm đó tui nêu ra ư kiến nhưng liền bị phản ứng rất gay gắt của anh Trưởng Ban sợ rằng có thể đi đến chỗ căng thẳng nên tui không muốn tiếp tục phân tích. Làm sao biết được Lá Trái Lá Phải đây? Khó lắm!”

 

May mắn chị Hảo thuộc nhóm 1: “Nặng về chính trị, vô cùng phẫn nộ Ban Tổ Chức”. Chị thường có mặt trong các hội đoàn chống Cộng cũng như hăng hái xuống đường Paris cầm Cờ Vàng biểu t́nh cho dù trời mưa tuyết băo. Tinh thần yêu nước hừng hực của chị Hảo là động cơ khơi dậy mănh liệt những kỷ niệm với lá Cờ Vàng của chị Diệu Tâm.

 

Rất mau chóng, t́nh bạn chúng tôi nẩy nở. Tôi mời hai chị đọc bài  “Đầm Phong Trần hội ngộ Paris”, thọc lét hai chị cười vui vẻ. Chị Diệu Tâm thích thú được tôi nhắc đến qua nhân vật  “sư tỷ gan sư tử”. Tuy nhiên vài ngày sau hai chị khuyên tôi nên bỏ đoạn thầy tṛ thân mật v́ như vậy là đụng chạm tinh thần tôn sư trọng đạo. Hai chị lo ngại tôi sẽ bị Thụ Nhân “mần thịt”. Tôi cười, bảo hai chị quá nguyên tắc. Tôi chợt nhớ câu chuyện Phật giáo. “Hai ông sư nọ sắp lội qua một con suối th́ gặp một cô gái cũng muốn qua nhưng ngần ngại. Ông sư lớn sốt sắng cơng cô gái. Qua tới bờ bên kia, ông sư nhỏ càm ràm ông sư lớn về giới luật nam nữ thọ thọ bất thân. Ông sư lớn cười nói: khi đặt cô gái xuống đất th́ tui đă quên rồi, sao đệ c̣n nhớ làm chi cho khổ tâm?”

 

Cũng may hai chị bỏ qua cho tôi những tiểu tiết, bằng ḷng sát cánh cùng tôi chiến đấu giữ ngọn Cờ Vàng. Tôi giỡn… từ đây tụi ḿnh là Les Trois Mousquetaires “Ba Nàng Ngự Lâm Pháo Thủ”.

 

Được biết nhóm Thụ Nhân Âu Châu rất ngưỡng mộ đại ca Lê Đ́nh Thông (Trưởng Ban Tổ Chức) qua  mảnh bằng Tiến Sĩ kiêm Giáo sư dạy luật Đại Học Nanterre, vùng ngoại ô Paris (Thầy Vũ Quốc Thúc về hưu, gởi gắm tṛ Thông thế chân). Cũng nên nhấn mạnh bằng Tiến Sĩ Pháp hiếm quí hơn xứ Mỹ. Tôi nghĩ tuy gọi chung Ban Tổ Chức nhưng Tiến Sĩ Lê Đ́nh Thông là người cầm đầu lôi kéo những người khác theo phe hạ Cờ Vàng.

 

Ngự Lâm Văn Sĩ (chị DiệuTâm) không muốn giáo sư nhảy vào ṿng lửa đạn, yêu cầu tôi bỏ chữ “Thưa quí Thầy”. Dù trái ḷng nhưng tôi đành chấp nhận để giữ ḥa khí với đồng đội(tuy nhiên tôi vẫn ghi địa chỉ các giáo sư Âu Châu, hy vọng họ không làm ngơ trước vấn đề đại sự).   

 

Trước đêm xuất quân ra trận, Ngự Lâm Văn Sĩ hồi hộp : “Lần đầu tiên ḿnh mưu đồ đại sự nên teo quá.”  Ngự Lâm Thi Sĩ than mấy đêm qua trằn trọc khó ngủ. Ngự Lâm Họa Sĩ tỉnh queo nhờ đă từng trải qua kinh nghiệm chiến trường.

 

Paris 16/03/2011 mail Ngự Lâm Văn Sĩ gởi vào nhóm Âu Châu:

De : dieu tam tran « anhiendt@....... »

Envoyé le : Mer 16 mars 2011, 17h 18min 46s

Objet : THU GUI : Một vài cảm nghĩ gửi các anh chị Thụ Nhân

 

Trần Thị Diệu Tâm.

 

Trong buổi họp vào ngày 6 tháng 3 tại địa điểm 53, rue National, 75013 Paris, Ban Tổ Chức có đưa ra thảo luận về chương tŕnh 3 ngày Đại Hội (ĐH) chính, tôi có nêu lên lá thư của chị Khánh Thọ đề cập đến vấn đề Treo Cờ Vàng quốc gia trong ĐH và phân tích những lợi điểm  cho việc tổ chức nếu có treo Cờ.

 

V́ nhận thấy lá thư góp ư có tính cách hữu lư, tôi cũng đồng ư với chị Khánh Thọ, xem như việc treo Cờ là điều b́nh thường và đương nhiên đối với Đại Hội có số người dự đóan từ 300-400 Thụ Nhân trên các đại lục. Nhưng khi tôi nhắc với Ban Tổ Chức về ư kiến của chị Khánh Thọ, th́ anh trưởng ban Lê Đ́nh Thông (LĐT) tỏ thái độ quyết liệt nói rằng « vấn đề đó không đặt ra, không hay có » . Điều này ngụ ư rằng không có việc treo lá Cờ Vàng. 

 

Tôi và chị Lê Thị Hảo đều thắc mắc, đặt câu hỏi. Anh LĐT trả lời v́ muốn bảo vệ một vài người ở VN có thể qua tham dự ĐH. V́ nhận thấy anh trưởng ban có vẻ áp đặt, tôi và chị Hảo không dám nói nữa sợ gây rắc rối cho buổi họp. Chính v́ ư nghĩ lo lắng này nên tôi cũng không ghi trong biên bản buổi họp (do anh Khoát chỉ định tôi viết biên bản). Nhưng mọi chuyện đều có thu vào băng ghi âm của anh Khoát để ở trên bàn.  Biên bản không ghi lại, thông báo của anh Phạm Trọng Khoát không nhắc đến, nhưng vấn đề luôn tồn đọng chưa được giải quyết dứt khóat để thuyết phục một cách chính đáng và minh bạch. 

 

Chỉ trừ các Hội Đoàn có sinh hoạt hội thảo, chống CSVN luôn có treo cờ và khai mạc bằng bản Quốc Ca VNCH.

 

Sau đó tôi về nhà, cảm thấy một điều ǵ ấm ức và buồn bă không hiểu sao. Buổi tối, với sự tĩnh lặng của không gian, trí óc tôi làm việc hữu hiệu hơn và bỗng dưng Cờ Vàng từ đâu trong tâm cảm hiện ra một cách rất rơ ràng tươi đẹp. Tự hỏi tại sao anh LĐT lại muốn gạt bỏ Cờ Vàng ra ngoài ĐH với lư do ĐHTN là tổ chức gặp gỡ qúy vị Giáo Sư và bạn bè. Xin mở dấu ngoặc nơi đây: Các ĐH của những hội đoàn người Việt tỵ nạn CS ở khắp nơi trên thế giới đều có treo Cờ Vàng của chúng ta bên cạnh Cờ của nước bản địa. Các hội đoàn này tổ chức giống với mục đích gặp gỡ hội ngộ như chúng ta, tại sao họ không hề quên lá Cờ này? (Xin các anh chị kiểm chứng vào Google t́m thấy trong Youtube về bất cứ Đại Hội Thế Giới tại hải ngoại nào cũng có treo Cờ Vàng).

 

Tôi thấy trong bức thư gửi trên diễn đàn chung ĐHTNTG 2012,  anh LĐT viết có nói về một chủ đề Đại Hội Thụ Nhân làm ǵ, nghĩ ǵ? Và cũng được cho biết trong ngày thứ nhất của ĐH có phần Hội Luận, chương tŕnh này do anh LĐT điều khiển.  H́nh ảnh ngày nào trên sân trường trung học ở VN, dưới bầu trời trong xanh, tôi đang kéo lá Cờ Vàng từ từ lên ngọn cao trong tiếng ca vang  “Này công dân ơi…” của các lớp học sinh đang xếp hàng. Lá cờ bay bay trong gió sớm làm tôi hân hoan vô cùng, làm sao quên được. Niềm hănh diện cùng với lá Cờ để lại trong tôi qua mấy mươi năm.

 

Qua Pháp, tôi lại được nh́n thấy Cờ Vàng trong các buổi sinh hoạt của cộng đồng đó đây, và h́nh ảnh Cờ Vàng đem lại cho tôi một cảm nhận như ḿnh đang ở trong đất nước của ḿnh ngày xưa, thật là ấm ḷng! Thế nhưng hôm nay, anh LĐT, một người bạn trí thức, mà tôi hằng qúy mến và tin tưởng, đă gạt bỏ biểu tượng có tính thiêng liêng ấy ra khỏi một tập thể. Tập thể ấy có tôi. Trước nguy cơ Lá Cờ Vàng thân yêu sẽ bị xóa nḥa, tôi xin  bày tỏ vài suy nghĩ trước thái độ khó hiểu của anh Lê Đ́nh Thông. Xin nói riêng với anh LĐT: Lá Cờ Vàng chính là sức mạnh đoàn kết của chúng ta, chứ không phải là một trở ngại đâu nhé.

 

Trân trọng,

 

Trần Thị Diệu Tâm, Cử nhân CTKD. Đă xuất bản 4 tập truyện ngắn tại hải ngoại, và 10 năm viết báo với bút hiệu An Hiên cho bán nguyệt san Văn Nghệ Tiền Phong tại Hoa Kỳ.

 

Cùng ngày 16/03, nhóm Âu Châu nhận được mail của anh Ngô Thanh Tâm, Đại Học Sư Phạm Triết (khóa 4, 1962 -1965):

De: Tam Thanh tamngo@b.....

Envoyé le: Mer 16 mars 2011, 19h 09min 11s

 

Kính gửi chị Trần Thị Diệu Tâm và Quư Anh Chị đồng môn,

 

Tôi ở hơi xa (Oslo, Na-uy) có cái dở là không biết rơ nội t́nh, dễ phán đoán và phát ngôn trật đường rầy, nhưng có cái lợi là nh́n từ xa và hoàn toàn vô tư. Tôi lợi dụng cái vị trí thuận lợi và xin phép nói rất vắn tắt về lá thư của chị Diệu Tâm thế này:

 

-1. "H́nh ảnh Cờ Vàng đem lại cho tôi một cảm nhận như ḿnh đang ở trong đất nước của ḿnh ngày xưa, thật là ấm ḷng" (trích Diệu Tâm). H́nh như "cảm giác như đang ở đất nước ḿnh ngày xưa" là lư do quan trọng nhất (nếu không nói là duy nhất) tôi định tham dự đại hội Thụ Nhân sắp tới. Thiếu cái "đất nước ḿnh ngày xưa" th́ nên tổ chức đại hội ở Dalat bây giờ, sẽ có đông người tham dự như thường, nhưng không có tôi và một số anh chị em đang định cư tại Na-uy. Cựu sinh viên Thụ Nhân khác với cựu sinh viên các đại học khác trên thế giới ở điểm này: có một sự gián đoạn, chia cắt không hàn gắn được (không gian, thời gian và lịch sử, thậm chí lư tưởng giáo dục).

 

-2. Cho tới bây giờ tôi muốn liên lạc với anh chị đồng môn là tôi kể những người xuất thân từ Thụ Nhân trước 1975. Sau 1975 có c̣n Thụ Nhân thụ thai ǵ nữa đâu.

 

-3. Tuy nhiên nếu v́ chuyện lá cờ mà đồng môn chia rẽ th́ chúng ta trúng kế những người muốn lấp đầy sự gián đoạn kia, nghĩa là đặt chúng ta vào một nan đề: một là xí xóa ngôi trường xưa để hội nhập với ngôi trường bây giờ (có ngôi sao Cẩm Linh trên nóc nhà nguyện), hai là đồng môn trước 1975 tan ră (khởi đầu bằng bất đồng vớ vẩn). Bề ǵ th́ sự thiệt hại t́nh cảm cũng là chúng ta mà thôi. Chế độ ở VN và một vài chục sinh viên từ Việt Nam chẳng thiệt hại chi. Cùng lắm là vài chục năm nữa, chúng ta cũng qua đời hết, lúc đó sẽ không biết con cháu treo cờ ǵ.

 

Kính chúc anh chị đồng môn vạn an vạn phúc.

 

Ngô Thanh Tâm,  ĐHSP Triết (khóa 4, 1962-1965)

 

(C̣n tiếp, mời quí vị đọc phần 2)

 

Web Một Thời Phan Châu Trinh Đà Nẵng

http://phanchautrinhdanang.com/