Muộn Màng


 


Thơ họa: Hà Nguyên Lăng

 

 

Nầy em biết không xin em đừng trách

Ta cũng đă từng quay về cổ tích

Chặt phá dây leo dọn sạch bụi bờ

T́m em giấc say giữa rừng u tịch

Chỉ thấy lầu không đổ nát hoang sơ

Ai đến trước đă làm em thức giấc

Em theo ai lạc bước một đường mơ

Chừ gặp lại dẫu gần nhau gang tấc

Cũng đă rồi ghềnh thác dáng chơ vơ

Sông  gặp biển vẫn mang sầu chất ngất

Mặn ngọt  chia xa sóng vỗ đôi bờ.

 

Hà Nguyên Lăng

 

Gửi Anh

Thơ: Họa Mi

Mới đó mà xa mấy chục năm

Qua bao lưu lạc mấy thăng trầm

Nh́n nhau ngan ngát qua sông núi

Kỷ niệm ngày xưa lại hóa gần

 

Sao anh không về thăm cổ tích

Ḷng em thuở ấy ngủ trong rừng

Bởi anh không đến lay em thức

Để tháng ngày qua tiếc quá chừng

 

Phải chi trái đất đừng quay nhỉ

Ắt chẳng xa rời mấy chục năm

Phải chi trở lại ngày xưa nhỉ

Để lại thương nhau lại nhớ thầm

 

Mà nhớ như khi vừa mới lớn

Mà thương hơn cả lúc thương ḿnh

Gửi anh một chút ḷng thương nhớ

Em giữ phần em một mối t́nh

 

Họa Mi

 

Web Một Thời Phan Châu Trinh Đà Nẵng

http://phanchautrinhdanang.com/