Huỳnh Bá Cần
Xuân Nhâm Th́n đến, lẽ ra tôi phải viết về các bạn với những niềm vui tuổi trẻ của thời quá khứ, những lạc quan của cuộc sống hiện tại hay những lo toan cho cuộc sống tương lai với những phấn khích hiện hữu trong bản chất người tôi, nhưng sự việc lại trái ngược như ḷng ḿnh nghĩ khi hay tin bạn Trần Nhật Ngân mất và bạn Trần Viết Hàng đang bệnh nặng.
* Đối với bạn Trần Nhật Ngân.
Qua mạng Internet, ḿnh đọc được tin bạn Ngân vừa qua đời hôm 28 tết. Thời c̣n là học sinh trường Phan Châu Trinh – Đà Nẵng, Ngân và ḿnh học chung lớp Đệ Ngũ (v́ có sự chuyển đổi học sinh lớp này sang lớp khác và ngược lại). Cuối năm Đệ ngũ ḿnh và Ngân được tiếp tục lên Đệ tứ (1959). Các bạn c̣n nhớ cuối năm chúng ḿnh được nhà trường cho đi cắm trại ở Mỹ Thị. Những ngày hè ḿnh và Ngân vẫn hồn nhiên ḥa chung niềm vui với các bạn, song sau ngày về lại trường một thời gian rất ngắn ḿnh và Ngân gặp nạn - Ở đây ḿnh muốn theo ư nguyện của Ngân sẽ không nói ra là nạn ǵ nhưng với ḿnh đă nói với Sở và Quỳ biết gần một năm qua. Thời gian học chúng ḿnh không thân nhau nhiều, song khi bị chung hoàn cảnh chỉ có 2 đứa nên sự thân thiện tự nhiên gắn kết sâu xa hơn. Suốt hơn nửa tháng trời ḿnh hay xuống nhà Ngân ở đường Ông Ích Khiêm gần chùa Tỉnh Hội và 2 thằng kẹp tay nhau (cả 2 thằng đều không có xe đạp) đi loanh quanh khắp nội thành Đà Nẵng kể cả ngày và đêm, con đường 2 đứa đi nhiều nhất là đường Bạch Đằng (sát bờ sông Hàn) hiện nay. Anh em than thân trách phận, than trời oán đất, than nghĩa t́nh nhân loại bạc như vôi, thôi th́ chuyện ǵ cũng nói, chuyện ǵ cũng thấy tối tăm, hụt hẫng như cuộc sống 2 thằng vậy. Một buổi trưa 2 đứa đánh bạo đến pḥng trọ thầy Quảng (v́ Thầy dạy Vạn vật nên có tên là Quảng Su-be) ở trên ngă 5 chút xíu đối diện nhà hát trông sang. Sau khi biết 2 đứa ḿnh xui xẻo Thầy khuyên tuổi c̣n trẻ đừng nghĩ vẩn vơ “nhiều người qua con rạch rộng đôi khi phải lùi lại lấy trớn mới qua được”. Hai đứa cám ơn lời Thầy khuyên và trước khi ra về Thầy tặng 2 đứa 2 tấm h́nh 4X6 Thầy mới chụp rất đẹp, h́nh đến nay ḿnh c̣n giữ kỹ.
Nhiều lần ḿnh đến rủ Ngân đi chơi, Má của Ngân – một người Bắc rất phúc hậu, bảo ḿnh hăy đi với Ngân vào Saigon học nhạc có anh Bằng (tác giả bài Thuyền Trăng) hướng dẫn cho. Ban đầu ḿnh có ư định thích nhưng sau lại đổi ư và Ngân đi một ḿnh, cuộc đời Ngân chuyển biến từ đó (mùa thu 1959). Vào Saigon, Ngân và ḿnh bặt tin nhau, sau này nghe tin Ngân sang định cư ở Mỹ và thỉnh thoảng ḿnh có coi những băng đĩa hải ngoại có thấy Ngân. Có lần về Đà Nẵng, Ngân có hỏi thăm ḿnh, song không ai biết ḿnh ở đâu v́ hồi đó ḿnh chưa liên lạc được với hội đoàn Phan Châu Trinh 56 – 63.
Hôm nay, nhân ngày xuân Nhâm Th́n, qua mạng ḿnh biết Ngân đă ra đi ngày 28 tết, thương mến và rất xót xa cho người bạn thời niên thiếu ở xứ Quảng có con đường song hành cùng gịng sông Hàn nên thơ hiền ḥa và thật xinh đẹp, con đường có dấu chân 2 đứa lang thang với bao kỷ niệm khó quên phải không Ngân?!...
* Đối với bạn Trần Viết Hàng.
Với bạn Trần Viết Hàng, mới sáng nay (một 1 tết) sau khi gọi điện chúc tết thầy Ṭng, ḿnh có gọi về Đà Nẵng, bạn Quỳ cho ḿnh biết – sợ Hàng qua không khỏi. Ḿnh chỉ biết cầu mong ơn trên che chở, mang điềm lành đến với Hàng chóng khỏe mạnh. Ngay lúc Hàng c̣n nằm bệnh viện vừa mổ xong ḿnh có điện thăm chị Quỳnh (vợ Hàng) và Chị bảo – Hàng đă tỉnh. Ḿnh mừng! Thế nhưng sau đó lại nghe tin như vậy ḿnh thật choáng váng. Thôi th́ cầu mong một phép lạ đem lại an lành cho Hàng là trên hết.
Với Hàng ḿnh có vài kỷ niệm vui vui: Đà Nẵng tổ chức bắn pháo hoa lần I, hai vợ chồng ḿnh có về, tối lên sân thượng ở khách sạn Thời Đại của Tuấn An, ḿnh gặp vợ chồng Hàng, vợ ḿnh và vợ Hàng nhận biết nhau v́ cùng học chung ở trường nữ Đồng Khánh – Huế ngày xưa và tối đó coi bắn pháo hoa ở sân thượng đó luôn.
Kỷ niệm khó quên nhất là lần bắn pháo hoa lần sau ḿnh về một ḿnh. Tối hôm đó đi coi ở bên bờ sông An Hải gồm có Quỳ, Hàng và Sở, bọn ḿnh mang đi một thùng bia vừa ngồi coi vừa nhấm nháp, khoảng hơn 1 giờ sau người ta chen lấn vào quá đông. Hàng và Sở không chịu nổi nên đề nghị về nhà coi trực tiếp trên tivi, thế là anh em đứng dậy ra về, nhưng khi t́m giầy dép th́ Hàng t́m không ra dù trước đó đă cẩn thận đặt dép “dưới mâm” để ngồi lên, người đi xem chen lấn quá nhiều, Hàng đành bỏ dép theo Sở thoát ra ngoài, ḿnh và Quỳ kiên nhẫn “truy t́m” đôi dép da của Hàng và ḿnh cầm về nhà Quỳ để trao cho Hàng (nhà Quỳ cách bờ sông khoảng 1km). Về nhà ḿnh đùa vui với Hàng - Nhiều người ḷn trôn xách dép nên danh phận c̣n ḿnh biết ra sao đây? Hàng cười thật đôn hậu, ḿnh nhớ măi nụ cười đó đến hôm nay.
Anh em ở Đà Nẵng xem được bài viết này đến thăm Hàng, nhớ nhắc lại cho Hàng vui nhé.
Tết Nhâm Th́n cầu mong tất cả Thầy Cô, Bạn bè vui khỏe, gặp nhiều điều an lành trong cuộc sống.