Mừng sinh nhật 75 và kỷ niệm 50 năm hôn phối

của

 thầy Tổng giám thị  TRẦN HỮU DUẬN


TêĐêTê – PCT65


 

 Thầy & Cô TGT Trần Hữu Duận

Những năm cuối thập niên 50 và đầu 60,  miền Nam một thuở rất thanh b́nh, bom đạn chiến tranh, khói lửa bạo tàn từ miền Bắc chưa thổi vào, toàn dân đang ra sức kiến tạo một đất nước văn minh thịnh vượng. Trong bối cảnh lịch sử đó, ngôi trường Trung học Phan châu Trinh Đànẵng, dưới thờ́ thầy Nguyễn Đăng Ngọc làm hiệu trưởng cũng vươn ḿnh lớn mạnh thành một trong những trường  Trung học Công lập lớn nhất nước. Từ việc giáo dục, đào tạo học sinh giỏi, cho đến sinh hoạt học đường, đặc biệt là thể thao thể dục, thành tích các lực sĩ học sinh Phan châu Trinh đă vang dội trên các thao trường miền Trung . 

 

a/ Về cơ sở vật chất  : Từ một dăy nhà ngang ban đầu, dăy lầu hai tầng khang trang  được xây dựng, pḥng  thí nghiệm, thư viện, sân bóng rổ, nhà để xe đạp, hàng rào  bao bọc quanh trường, cổng chính và cổng phụ có cửa sắt uy nghi, bề thế, sân trường đầy cát và nắng bụi đă được trồng những cây phượng  cho bóng mát và điểm tô phần thơ mộng tuổi học tṛ.  

 

b/ Về nhân sự :  Một đội ngũ giáo sư trẻ từ các Viện Đai học Sư phạm Huế và Sá g̣n được bổ nhiệm về trường, với tuổi trẻ, với bầu nhiệt huyết, với sự yêu nghề và yêu học sinh đă tạo nên một thờ́ hoàng kim cho ngôi trương Phan Châu Trinh  Đà Nẵng  thân yêu. Đặc biệt  lần đầu tiên trường được bổ nhiệm hai thầy có chức vụ rất mới trước đây chưa từng có,  đó là  thầy Giám Học  Hồ Anh Tuấn, người thấp nhỏ con, trắng trẻo, đeo kiến cận, mang dáng dấp thư sinh và thầy Tổng Giám Thị Trần Hữu Duận, khác hẳn với thầy giám học, thầy Tổng Giám Thị  ngướ cao lêu nghêu, nước da ngâm ngâm, khuôn mặt hơi khắc khổ, nghiêm nghị, nét mặt lạnh như tiền… Đây là một biến cố lớn đối với thành phần học sinh đứng hàng ngũ thứ ba, sau nhất quỷ, nh́ ma. Mà than ôi, cái thằng tôi đáng ghét lại nằm trong thành phần này, chúng tôi biết nhiệm vụ của thầy là giám thị tất cả moị sinh hoạt trong và ngoài giờ học của học sinh, nhất là tác phong kỷ luật, khổ thay chúng tôi  lại mắc cái tội ưa nghịch đùa, quậy phá, cho nên  rất sợ thầy Tổng Giám Thị. Không biết xuất phát từ đâu, nguyên do nào mà chỉ trong thờ́ gian ngắn thầy về trường, lớp học tṛ ngổ nghịch đă đặt cho thầy cái nickname : Thầy Duận Kennedy, mỗi lần nghịch đùa, quậy phá nhau, nghe báo động “Kennedy! Kennedy!” là biết ngay thầy Tổng Giám Thị sắp đi đến, các đương sự vội vàng sửa lại áo quần và tạo bộ mặt hiền như me xơ. Trong lớp tôi, có anh Trần Hữu Bé là cháu thầy, một hôm tôi ḍ hỏi : 

- Bé  nầy !  Ở nhà thầy Duận có dữ không, răng tui thấy thầy tui sợ quá ? 

Bé đáp cộc lốc : 

- Ổng hiền khô à  ! 

 

Mà thật vậy, thầy có vẻ khô khan nhưng rất hiền, tôi chưa từng thây thầy phạt ai bao giờ, thầy có phương thức lănh đạo, chỉ huy riêng, khuyên răn, dạy bảo hơn là trừng phạt. Từ khi thầy về trường, sinh  hoạt trong trường như được thổi vào một luồng gió mới, vui tươi trong trật tự kỷ luật. Sáng đi học sớm, đă thấy dáng cao lêu nghêu của thầy Tổng rảo bước quanh trường, chiều sân trường vắng bóng học sinh, nếu có dịp đi qua  lại bắt gặp thầy Tổng thả bộ quanh sân, trên hành lang , áo sơ mi ngắn tay, bỏ thùng… H́nh ảnh của thầy gắn liền với ngôi trường. Thầy Tổng Giám Thị Trần Hữu Duận  gắn bó với ngôi trường Phan Châu Trinh thờ́ gian rất dài qua các thờ́ quư thầy Hiệu trưởng như: Thầy Nguyễn Đăng Ngọc, Thầy Ngô Quang Chương, Thầy Châu Trọng Ngô, Thầy Trần Vinh Anh, Thầy Thái Doăn Ngà … Một thờ́ gian Thầy   động viên vào trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức, sân trường vắng bóng thầy, hàng phượng buồn ngơ ngẩn, những cựu học tṛ  về ngang qua trường thấy thiếu vắng h́nh ảnh quen thuộc thân thương, nhưng rồi thầy lại về, thầy về lại với ngôi trường cũ, cuộc đờ́ thầy buộc chặt với ngôi trường … Có một kẻ học đ̣i tập tểnh làm thơ, trong một bài thơ nhắn gởi cô bạn học ngày xưa đang phương trờ́ phiêu bạt, có câu như thế nầy :

……………………………………………………………

   Nếu em có về thăm trường cũ

    Nhớ uống giùm anh ly chanh đường

    Quán nhỏ góc sau nhà THẦY DUẬN

    Dịu mát ḷng anh vơi nhớ thương  …..

……………………………………………………………

 Ôi những kỷ niệm ngọt ngào của tuổi học tṛ, c̣n bàng bạc măi trong sân trường, khắc ghi h́nh ảnh  vị thầy Tổng Giám Thị  nghiêm khắc nhưng hiền lành đạo đức.  

Thời gian gần đây, tại ngôi trường Trung học Phan Châu Trinh Đà Nẵng, dưới chế độ xă hội chủ nghiă, có thầy Tổng giám thi  Phạm Vũ Bằng, đảng viên đảng cộng sản Việt Nam, đă dùng quyền uy, chức vụ đe dọa, trắng trợn truy bức một nữ sinh của trường, đưa đến khách sạn để  cưỡng dâm đă  làm cho những ngườ́ xuất thân  hay  có thờ́ gian làm công tác giáo dục ở trường Phan  phải đau ḷng, hổ thẹn lây, nhưng đồng thờ́ cho chúng ta  thấy nhân cách và  đạo đức cao qúy của thầy Tổng Giám Thi Trần Hữu Duận, đạo đức làm ngườ́, đạo đức làm thầy, đầy nhân bản : Quân, Sư, Phụ… yêu thương học tṛ như con cái  Trái ngược hẳn với cái thứ đạo đức được mệnh danh là đạo đức cách mạng, được tuyên truyền, tô son , điểm phấn , lộng kiếng bề mặt nhưng thực chất dâm ô, hủ hoá, tham nhũng, thối nát, láo khoét,, tráo trở…  từ thượng tầng kiến trúc đến hạ tầng cơ sở, từ cấp lănh đạo chóp bu  trung ương đến các quan đỏ tép riu ở điạ phương đều là một lũ dâm tặc, tham ô, bóc lột ... 

Cuộc đời thầy cũng nổi trôi theo vận nước, sau 30 tháng Tư đen tối, thầy cùng hàng triệu Quân, Cán, Chính  Miền Nam bị đẩy vào các trại cải tạo với muôn vàn cay đắng nhục nhả, đói khát, lao động khổ sai … Thờ́ gian cải tạo kéo dài đến sáu năm , khi ra khỏi nhà tù nhỏ gia đ́nh thầy lại dắt d́u nhau đi kinh tế ở Dầu Diây (Đồng Nai) với bao thử thách, thiếu thốn ... cho đến khi được đến Mỹ theo diện HO (tù cải tạo). 

 

Mấy mươi năm qua rồi, đờ́ ngườ́ như chiếc lá, thờ́ gian làm lá trở màu. Ra hải ngoại, tuổi thầy đă cao và sức khỏe hao ṃn, nhưng trong tất cả mọi cuộc họp mặt  học sinh trường, kỷ niệm thành lập trường cho đến tổ chức giỗ hàng năm cụ Phan Châu Trinh…  thầy luôn luôn là ngướ đứng ra điều hành hay góp ư cho các anh Chủ tịch Hội, hoàn thành chu đáo. Thầy là cái gạch nối giữa nhiều thế hệ học sinh trường Phan Châu Trinh Đà Nẵng đang lưu lạc cùng khắp thế giới . Cuộc đờ́ thầy gắn liên với trường qua mọi biến cố và thờ́ gian. 

 

Hôm nay, chủ nhật ngày 15 tháng 7 năm 2007, gia đ́nh con cái thầy, phối hợp cùng Hội Đồng Hương Vĩ Dạ Huế, Hôi Đồng Nguyễn Phước Tộc nam California, Cựu Giáo sư  Phan Châu Trinh và các trường  trong địa bàn Đà Nẵng, cùng anh chi em cựu học sinh Phan Châu Trinh Đà Nẵng,  tổ chức Mừng Sinh Nhật thứ 75 và Kỷ Niệm 50 Hôn Phối  của thầy Tổng Giám Thị Trần Hữu Duận và cô  Công Tằng Tôn Nữ Lân Hành tại nhà hàng sang trọng nằm ngay trung tâm Lillte Sàig̣n . Trời Cali đang giữa muà hạ, dù không có phương đỏ, ve kêu, nhưng tâm hồn những cựu học tṛ Phan Châu Trinh, dù đang vào thu hay đă lê bước vào mùa đông cuộc đờ́ vẫn thấy lâng lâng niềm cảm xúc gặp lại thầy xưa bạn cũ, nhất là được tham dự ngày vui của vị thầy đă cho đờ́ học sinh biết bao kỷ niệm . 

12 giờ trưa, ngườ́ điều khiển chương trinh là  ca sĩ Kim Anh -  cựu học sinh Hồng Đức (74-75) mời quan khách an toạ và buổi tiệc bắt đầu với phần giới thiệu khách tham dự:

 

 

 

 

 

 

a/ GS gồm có  : Thầy cựu Hiệu trưởng  Thái Doăn Ngà, quư GS Tạ Quốc Bảo, Tôn Thất Giứ, Cô Phạm Bội Hoàn cùng phu quân BS Tôn Thất Cần, Tôn Thất Kỳ, Trần Xuân Mai, Lê Quang Mai, Dương Đức Phương, Nguyễn Ngọc Thanh, Nguyễn thị Hoàng Oanh, Trần Ngọc Tôn, Đinh Văn Hiển, Trần Quang Tá, Phạm Ngọc Trác,  Nguyễn Nguyên,  Phạm Ngọc Vinh (Sao mai), đặc biệt GS Trần Gia Phụng cùng phu nhân đến từ Canada .

 

b/ Hội Đồng Hương Vĩ Dạ và Nguyễn Phước Tộc: Ông Hội phó Nguyễn Phước Thái B́nh  đại diện và thân hữu ngồi kín 6 bàn. 

 

c/ Bạn tù cải tạo An Điềm QNĐN   

 

d/ Cựu học sinh Phan Châu Trinh & Hồng Đức .  

 

và cùng bà con nội ngoại và con cháu, dâu rể của thầy lên đến trên ba trăm ngườ́.  

Sau phần ǵới thiệu  khách tham dự, MC mời anh Trần Hữu Nhân Vị, trưởng Nam của Thầy Cô lên có vài lờ́ thưa cùng Ba Mẹ và quan khách. Trước hết Nhân Vị đă hướng về Thầy Cô, không giữ nỗi xúc động, anh ngỏ lời  cảm ơn song thân  đă có công sinh thành nuôi dưỡng, giáo dục  đàn con (4 trai và 3 gái) trưởng thành và nên ngướ hôm nay, dù phải trải qua biết bao gian khổ trên đường đờ́, bầy giờ con cháu đầy đàn. Kinh chúc Ba mẹ an hưởng tuổi già và sống lâu trăm tuổi cùng đàn cháu nội ngoại, xin noi gương sống đạo đức của Ba Mẹ để dạy dỗ con cháu sau này.

 Hướng về quan khách, Nhân Vị trân trong ngỏ lời cảm tạ quư đồng hương, qúy đồng nghiệp của Ba  Mẹ, học tṛ của  Ba đă đến chung vui cùng gia đ́nh hôm nay. 

Thầy Tổng giám thi lên diễn đàn ngỏ lời cùng  cử toạ, thầy nói :                   

 

Kính thưa quư quan khách, qúy vị thân hữu, qúy vị thông gia, quư bà con nội ngoại, quư bạn học tṛ t́nh nghĩa cũ, cùng các con, các cháu thân mến, 

Hôm nay nhân dịp con cháu gia đ́nh chúng tôi được đoàn tụ đông đủ trên đất Hoa kỳ, hiệp với quư thân hữu và một số bạn học tṛ cũ, tạo cơ duyên cho hai vợ chồng già này nh́n lại bước đường kỷ niệm, kẻ 75 ngườ́ 72 năm có mặt giữa cuộc đờ́ và 50 năm đồng hành sánh bước. 

Chúng tôi hân hạnh thân kính chào mừng và chân thành cảm ơn quư vị, nhất là hai vị cựu Hiệu trưởng Nguyễn Đăng Ngọc đă hướng dẫn và giúp đỡ tôi trong những ngày đầu đến xứ Quảng, sông Hàn, và thầy Thái Doăn Ngà đă  lấy tư cách là một người bạn t́nh nghĩa sống và đối xử với tôi suốt chín năm cuối của bước đường giáo nghiệp, quư vị cựu giáo chức, quư vị phụ huynh thân hữu trường Phan Châu Trinh lớp ngày, lớp đêm, trường Nữ Trung Học Hồng Đức trước năm 75, quư vị thân hữu Hội Hoàng Tộc Nguyễn Phước hải ngoại, thân hữu đồng hương Vỹ Dạ miền , thân hữu cựu Huynh trưởng & đoàn viên Gia đ́nh Phật tử Ba-la-mật mà tôi đă một thờ́ sinh hoạt, quư vị thông gia, quư bà con nội ngoại hai họ Trần Hữu - Nguyễn Phước, quư bạn cựu học sinh Nguyễn Tri Phương Huế, Phan Châu Trinh ĐN, Nữ Tiểu Học ĐN và một số học tṛ cũ các trường công tư ở Đà Nẵng trước 75, đă bỏ chút th́ giờ quư báu đến chung vui với gia đ́nh chúng tôi. Và cũng nhân dịp vui nầy, xin phép quư vị, quư bạn cho bậc làm cha mẹ , ông bà này tâm cảm ca ngợi tấm ḷng hiếu thảo của các con, dâu, rể và các cháu nội ngoại gia đ́nh chúng tôi. 

Trong giờ phút thân t́nh nầy, xin phép được hỏi quư vị, quư bạn có muốn nghe vắn tắt chuyện đờ́ “nhớ nhớ quên quên” của đôi bạn già này không ?? Chắc quư vị, quư bạn nể t́nh  trả lờ́ “có”, nên tui xin kể bên nụ cườ́ e thẹn của nhà tui. 

Cuộc đờ́ của kẻ 75 tuổi này gói trọn trong câu nói nôm na , mộc mạc của Mẹ tôi, mà ngườ́ HUẾ rặt gọi mẹ hiền là VÚ, mẹ gọi con thương là MI, nên Vú tôi thường nhắc tới nhắc lui “Mi tuổi Dậu, con gà, đẻ ra lúc trờ́ chạng vạng tối, nhà lên đèn, gà lên chuồng đi ngủ, vào bữa 16 trăng tṛn vo, tháng tư ta gặp năm nớ (năm đó) duận. Định đặt tên Phú Quư chi mà nghe trùng tên ông bà  trong tộc phổ, nên thôi lấy đại tên năm duận đặt tên cho Mi. Vú c̣n nhắc thêm : “Ngoại có đi coi ông thầy ngườ́ Quảng, nói: Mi sinh ra, lớn lên gặp nhiêù tai ách, có quư dơn ( nhơn ) pḥ trợ cho qua khỏi, có số lấy vợ gần nhà, có 7 đứa con, rồi bồng trống nhau mà bỏ đi xứ khác – Mi lại có số lo việc ông bà tổ tiên, việc đờ́, việc người đa sự đa lự - sống đến 72 tuổi, ăn ở có phước th́ thêm năm, mườ́ năm nữa!” (có tiếng là lớn  20 năm nữa, và cả pḥng cườ́ rộ lên).

Nghĩ lại thấy không sai, sinh ra gặp lúc gia biến, ngoài đờ́ gặp chu tŕnh đói kém năm Thân Dậu, mẹ lại đau trái thắt sữa luôn, nên ba ngày tuổi đă không mớm được sữa mẹ hiền, chỉ nước gạo rang, cháo loăng qua ngày, v́ vậy èo uột suốt tuổi thơ.

Mấy tháng tuổi Mẹ mới bồng đi khai sinh, lại nghe ngườ́ ta nói tuổi Dậu trùng với ông nào đó trong nội, nên thôi khai thêm một tuổi thành tuổi Thân,  con khỉ 1932, lấy tên năm nhuận đặt tên, lại đọc theo giọng Huế thành ra DUẬN  không có nghĩa, ít nghe trên đờ́.

Sinh, ấu, thiếu thờ́ lận đận long đong thất học, phụ mẹ tảo tần nghề cơm hến hoặc lo làm ruộng giúp gia đ́nh, chân tay dài  lọng khọng  nên gọi “c̣ đồng làng Vĩ Dạ”.

 

Đến 16 tuổi mới có dịp may đến trường, nên phải khai lui hai tuổi thành tuổi Tuất 1934, v́ vậy tôi mang ba con giáp Thân-Dậu-Tuất. Giờ phút nầy tôi xin tâm khắc ḷng ơn của gia đ́nh, xóm giềng của các bậc lương sư làng Thế Dạ đă cho tôi đi học và nhất là cô giáo Nguyễn Phước Tằng Tôn Nữ Hà Lảnh đă cho tôi vào lớp thứ nh́ và đă hướng dẫn, khuyến khích tôi bước đầu đờ́ đi học. 

Bảy năm đèn sách cũng gặp tai ác, đau thương hàn tưởng hóa kiếp năm 19 tuổi, đi tù Pháp tưởng bị đổi ra Bắc năm 20 tuổi, 23 tuổi bắt đầu nghề giáo, mướ chín năm theo nghề ở đất Huế-Quảng cũng gặp 5-7 tai ách cận tử nhất sinh như: bị sát hại hụt ngày 24 tháng 8 năm 1964 tại Đà Nẵng, vụ suưt bỏ mạng hoặc tống đi tù giữa sân trường PCT tháng 5/1966, vụ ḿn VC suưt bỏ mạng ở cổng số 9 quân trường Thủ Đức tháng 5/1967, vụ bị phỏng nặng nhờ tàu HOPE cứu năm 1971, vụ đi uỷ lạo chiến trường Quảng Trị suưt rơi vào đại lộ Kinh Hoàng ở Mỹ Chánh …. 

Rồi quốc nạn 1975, 6 năm tù lao cải cũng suưt chết trôi trên sông Thu Bồn, 10 năm kinh tế mới ở Đồng Nai suưt tán mạng trên  lề đường Dầu Giây v́ nạn xe than đứt thắng. Mườ́ sáu năm tị nạn tại Hoa kỳ cũng đôi lần suưt chết v́ tai nạn giao thông (nhiều tiếng cười).  

Bây giờ nh́n lại cuộc đờ́ của kẻ 75 tuổi này, chỉ là âm thầm diễn dịch lời mẹ hiền trong vận hành duyên phận của một mảnh đời tuy tầm thường, nhưng nhiều chuyện được, không, thành, bại bên hàng chục tai ách cận tử nhất sanh trải dài theo bước đường đời, rồi được hóa giải bởi quư nhân vô h́nh hoặc hữu h́nh tạo thành “một kiếp c̣ bay” theo vận đời, vận nước như C̉ HƯƠNG VĨ DẠ mà tôi được mang từ tuổi ấu thời. Nhưng C̉ kia lại có duyên t́nh với chim Cưu hiền, nên mới vấn vít lấy ngườ́ 72 một thờ́ xinh xắn như búp bê của tôi kia (cườ́ rộ lên). Nhà chúng tôi tuy khác xóm nhưng chỉ cách nhau một bờ ao nước, một bờ tre, để rồi cầu tre vắt vẻo bắc ngang cho duyên t́nh thành gia cuộc với nghiệp giáo song đôi, sinh bảy đứa : bốn trai , ba gái. 

 

Rồi đất nước gặp nạn can qua , 6 năm tù tội buộc phải xa xứ Huế-Quảng bồng trống nhau đến đất đỏ Dầu Giây xứ Đồng Nai, C̉ CƯU hạ cánh 10 năm, tưởng đă yên, té ra chưa, v́ người ta c̣n dùng lư lịch ”Kẻ đi tù lao cải”để bít lối đi lên của mầm non gia đ́nh, nên một lần nữa bồng trống nhau đến xứ Hoa Kỳ theo diện HO , và 16 năm đoàn tụ vợ chồng, con cái, dâu rể, cháu nội, cháu ngoại chẳn 30 mà bằng chứng lễ hội gia đ́nh nh́n tới nh́n lui nay. Xin cảm ơn ngườ́ bạn đờ́ chim CƯu hiền trăm năm của tôi.

 

 Đại gia đ́nh của Thầy Cô Duận 

Và sau đây là ba nguyện vọng của tôi, cố gắng làm trong những năm c̣n lại của cuộc đờ́ : 

1/ Xây dụng t́nh đoàn kết gắn bó, thương yêu giũa các cựu học sinh, nhất là hoc sinh PCT với nhau, tương thân tương ái. 

2/ Khu vực Mang Cá nhỏ (gần Quân y viện Nguyễn Tri Phương - Huế, trước 75 có một nghĩa trang, chôn cất những ngườ́ anh hùng vô danh, hy sinh cho lư tưởng tự do, khi CS cưỡng chiếm Miền Nam, họ đă cào xới những ngôi mộ này  đổ lấn sang  phần nghĩa trang của họ Trần Hữu chúng tôi, những nấm đất, những nắm xương vô chủ, những anh hùng vô danh vất vưởng, tôi có nguyện vọng là quy hoạch và sửa sang lại, để tỏ ḷng thành kính tri ân những anh hùng vô danh vị quốc vong thân. 

3/ Tạo xây dựng cho được một lớp học để gíúp đỡ những con em học sinh nghèo trong gịng họ hiếu học nhưng nhà nghèo như hoàn cảnh tôi trước kia.   

Cuối cùng một lần nữa cảm ơn quư vị và kính mờ́ quư vị, quư bạn nâng ly cùng vui với chúng tôi. 

Chân thành cảm ơn quư vị.  

Pháo tay vang dội nhà hàng và mọi nguời cùng nâng ly chúc mừng thầy TGT và phu nhân của Thầy  . 

Tiếp theo  Thầy cựu Hiệu trưởng Thái Doăn Ngà lên ngỏ lời chức mừng và kể lại vài kỷ niệm  ngày xưa cùng làm việc tại trường  PCT.

Lần lượt, quư ông Nguyễn Phướcc Tộc -  Nguyễn Phước Thái B́nh,  đại diện GS, cựu tù An Điềm QNĐN,  thầy Tôn Thất Giứ.  (GS trường PCT, tù ở trại An Điềm gồm có Thầy Duận, Lê Quang Mai, Trương Văn Hậu, Trần Đ́nh Quân …)   

Anh Nguyễn Đức Chương, đại diện cựu học sinh PCT lên diễn đàn chúc mừng Thầy, sinh nhật 75 tuổi và mừng 50 ngày thành hôn của Thầy Cô ... 

Đặc biết anh Nguyễn Tuấn cựu Hội trưởng Hội Ái Hữu học sinh Phan Châu Trinh  đă lên kể (tội)  vài kỷ niệm  về Thầy Tổng giám thi:  

Thầy Tổng Giám Thị rất nghiêm khắc, mặt luôn luôn lạnh lùng, không thấy nụ cườ́, làm học sinh rất sợ, những h́nh phạt của thầy cũng nhẹ nhàng nhưng rất độc đáo  như: thấy nữ sinh đi học đánh phấn th́ thầy bắt về nhà rửa mặt rồi đến,  nam sinh áo quần lôi thôi, giày dép không có quai sau, tóc dài, bù xù không gọn gàng  hăy về cắt tóc, thay áo quần đúng quy định mới vào lớp, xe đạp để mất trật tự thầy x́ lốp, tái phạm th́ bị cho lủng lốp luôn, nhưng anh cũng nói thêm , nhờ ơn  thầy nghiêm minh như vậy mà khi vào đờ́ đă cho  học tṛ thầy ư thức kỷ luật và tuân hành luật pháp nghiêm minh, thành những công dân thượng tôn pháp luật … 

Một chương trinh văn nghệ đặc sắc cây nhà lá vườn, các danh ca một thờ́ của PCT và Hồng Đức vẫn c̣n hương sắc mặn mà và giọng ca c̣n làm rung động những trái tim sắp khô héo theo mùa đông (cũng xin nói thêm, trong dịp vui của thầy  TGT, có sự hiện diện của  ngườ́ đẹp một thờ́ của trường  Phan và là ngườ́ làm tốn nhiều mực của những thi sĩ học tṛ ngày xưa là Thái Thu từ xa về dự, cô Thái Thu vẫn c̣n là bông hoa tươi thắm của trường dù thờ́ gian xa cách đă nhiều  năm tháng)… Bên cạnh đó những món ăn rất  đặc sản  của nhà hàng Royal Seafood Restaurant …

 

 

 

Không khí thật ấm cúng và thân mật.

 

Thầy TGT và Cô lần lượt qua từng bàn để cảm ơn quan khách, bạn bè và học tṛ cũ. Nhữg nụ cười, những câu chúc mừng, những cái bắt tay thắm thiết t́nh bạn, t́nh thầy tṛ, đă làm nên một buổi tiệc thân mật, đầy ắp t́nh cảm  khó quên trong đờ́.

 

Nắng chiêù đă nhạt, cuộc vui nào rồi cũng tàn, mọi ngướ lưu luyến chia tay.

                    

                     Mừng  THẦY nay đă bảy mươi lăm

                     Sức khoẻ dồi dào, trí lực tăng

                     Dang tay gom hết môn đồ lại

                     CÔ THẦY hạnh phúc trọn … trăm năm

 

       TêđêTê

(Xem thêm h́nh ảnh)
 

Web Một Thời Phan Châu Trinh Đà Nẵng

http://phanchautrinhdanang.com/