Mối T́nh Vọng Cung*


Th
ơ: Nghiêm Xun Cường  

 

Hai mươi bẩy tuổi xuân trong sáng

Dẫu mối mai nhiều đám vẫn chờ

Thoắt trông thấy bóng tiểu thư

Vọng Cung ngày ấy, ḷng ngơ ngẩn sầu

 

Gió hạnh phúc đă mau đưa lối

Mối t́nh đầu ḷng măi không quên

Duyên kia chẳng hẹn mà nên

Triền miên hạnh phúc, ấm êm tuổi già

 

Nơi xứ lạ, một nhà đông đủ

Bên cháu con, này rể này dâu

Ngày vàng thấm thoắt qua mau

Tóc xanh xưa đă ngả mầu bạc phơ

 

Tuổi không trẻ, t́nh thơ vẫn trẻ

Sống hồn nhiên ḷng nhẹ ung dung

Một nhà mười đứa con đông

Bao nhiêu năm, bấy nhiêu công sinh thành

 

Trưa tháng Sáu, trong xanh gió mát

Ngày của Cha, con viết đôi lời

Các con dù ở khắp nơi

Mắt luôn hướng về trời Cali

 

Sương chiều xuống người đi có lạnh

Gió đêm về cô quạnh ḷng ai

Ra vào, khuya sớm, hôm mai

Buổi trưa người có được yên giấc nồng?

 

Sâu tựa biển, ôi công Cha Mẹ

Cao hơn non, ấy nghĩa song thân

Những mong sớm tối quây quần

Cháu con xa cũng như gần về đây

 

Cùng sống lại những ngày vui cũ

Bên các con đông đủ một nhà

Vọng Cung, t́nh đă nên hoa

Tơ duyên xưa sẽ đậm đà ngàn năm

 

NGHIÊM XUÂN CƯỜNG

(Father's Day 1996)
 

* Cửa Vọng Cung, thuộc tỉnh Thái B́nh (Bắc Việt Nam)

là nơi thân phụ tác giả, Cụ Nghiêm Xuân Hy, vào

tháng 8/1934 gặp một thiếu nữ trẻ và đem ḷng thương nhớ .