
Cứ ngơ ngác như lạc vào cõi mộng
Lòng ngậm ngùi như đánh mất mùa xuân
Anh âm thầm bên cửa lớp một mình
Nhìn lá đổ trên sân trường vắng vẻ
Bức tượng đồng bên cổng xưa lặng lẽ
Ngẩn ngơ nhìn thế sự bể dâu
Ân nghĩa tàn phai, vàng đá đổi thay
Cây cỏ dẫu vô tình cũng lụy
Anh vẫn đó như vẫn còn duyên nợ
Bỏ mà đi cứ lưu luyến không đành
Để nỗi buồn cao vút tận trời xanh
Nên một chiều bỗng thấy mình bạc tóc.
Bạn bè cũ bốn phương trời phiêu dạt
Bao người yêu khăn gói gió đưa
Lòng đảo điên sớm nắng chiều mưa
Bên lớp học anh thấy mình lạc lõng
Tiếng giảng bài cũng xa rời cuộc sống
Anh bơ vơ bên chữ nghĩa thánh hiền
Nói cho nhiều điều hoa mỹ văn chương
Mà giả dối trên mỗi đường phấn trắng
Em tuổi trẻ đã cười gian nói lận
Tình thầy trò khách lạ sang sông
Đứng trước bảng đen cũng lắm phong trần
Anh cô độc bên tuổi thơ già dặn
Chỉ còn đây những tháng ngày câm lặng
Anh lang thang trên lối cỏ sân trường
Đưa đôi tay vuốt mái tóc điểm sương
Nghe trên vai cả tuổi đời trĩu nặng .
Trần Hoan Trinh
2002
( “ Tiếng Chim Ngoài Cửa Lớp” )


