
We have 40 guests and no members online

Tất cả người Việt Nam đều yêu nước . Đặc biệt đối với người Việt sống xa Quê Hương, bên cạnh lòng yêu nước còn có niềm ước mơ được tận mắt nhìn ngắm cảnh đẹp của Quê Hương , mơ được tận tai nghe tiếng nói thân quen của đồng bào mình râm ran từ làng quê lên tới phố chợ...Những ước mơ gần gủi nhưng xa xôi kia đã khiến người Việt hải ngoại ngày càng tích cực phát triển những sinh hoạt cộng đồng khác nhau : mở rộng tổ chức đồng hương , xây dựng hội đoàn cựu học sinh ...
Điều đáng suy nghĩ là sự thể : Hội Cựu Học Sinh Trung Học Phan Châu Trinh Đà Nẵng từ rất nhiều năm qua. Các Đại Hội, các Kỷ yếu của đại hội đều xoay quanh và chỉ xoay quanh chủ đề Trường Xưa. Tại sao nói tới Trường xưa , không hề bàn tới hiện tại, lại càng không thắc mắc gì tới tương lai ? Thế nào là Trường Xưa ? Trường Xưa là trường thuộc hệ thống giáo dục của Miền Nam Việt Nam trước 1975, được vận hành theo tư tưởng chỉ do : “ Nhân bản, Dân tộc và Khai phóng “. Từ đó Trường Xưa sinh sản ra mẫu trí thức tri hành cân bằng trên ba mặt triết học, sử học và khoa học.
Thế nào là trường hiện tại ? Trường hiện tại là trường của CSVN : Ngày 5 tháng 3 / 2018 Cô giáo trường tiểu học Bình Chánh vì miếng cơm manh áo , phải chấp nhận quỳ gối xin lỗi một đảng-viên-phụ-huynh-học-sinh . 
Ngày 5 tháng 4/2018 tại trường trung học Trần Hưng Đạo, Quảng Bình, Thầy gíao đã bị nam sinh đâm lủng bụng chỉ vì thầy khuyên trò không nên xâm hình ở cổ.
Thế nào là trường tương lai ? Trường tương lai là trường sống dưới chế độ Tàu thuộc. Một trong những công việc chuẩn bị cho ách nô lệ Tàu là sự việc đảng CSVN qua tay “ Phó giáo sư “ Bùi Hiển đang nổ lực phá hoại tiếng Việt dưới danh nghĩa cải tiến tiếng Việt ( Bùi Hiển viết là “Tiếw Việt”).
Nhìn chung, sau 30/4/1975 giáo dục Việt Nam thực sự lâm nguy : hiện tại tối tăm , tương lai là hố thẳm . Bằng cách nào giáo dục Việt Nam có thể hồi sinh ? Câu trả lời là sự gợi nhớ tập tục rước đuốc, trong các đại hội Olympic thế giới.
Mùa hè 1936 , tại thành phố Olympia, Hy Lạp, lần đầu tiên ngọn đuốc Olympic được thắp sáng. Thế rồi cứ bốn năm một lần, đuốc Olympic lại ân cần chạy từ quốc gia vừa bế mạc Olympic đến quốc gia sẽ mở hội Olympic. Chạy đuốc như vừa kể, giới lực sĩ Olympic muốn diễn tả tính bền bỉ và liên tục của một công lý : Đời người chìm nổi vô lường, tình nhân loại vẫn bất diệt .
Đại hội Phan Châu Trinh không có bó đuốc rập theo hình ảnh đuốc Olympic . Tuy nhiên, đuốc thiêng là biểu tượng tình cảm nồng cháy hướng về một tương lai thịnh vượng và công bằng . Mỗi thành viên của Phan Châu Trinh khi về dự đại hội đều mang theo trong tâm tưởng, một đuốc Phan Châu Trinh. Ngọn đuốc này là lời nhắc nhở chúng ta ý nghĩa của “ hương lửa ba sinh “ . Qúa khứ, hiện tại và tương lai gắn bó với nhau chẳng khác nào như khói với lửa. Hướng tới tương qua ba sinh, mỗi cựu học sinh Phan Châu Trinh có ba nghĩa vụ :
Một là đối với quá khứ : Tri ân quá khứ, tri ân công lao Thầy gíao, Cô giáo. Tri ân tiền- nhân-gíáo-dục đã trao truyền cho chúng ta các loại hành trang văn hóa cao quý.
Hai là đối với hiện tại : hợp tác với tuổi trẻ trong quyết tâm giải trừ ách thống trị của bạo quyền CSVN, kiên trì xây dựng một Việt Nam : chính trị dân chủ, nhân quyền, giáo dục dân tộc, khai phóng, nhân bản.
Ba là đối với tương lai : Đừng bao giờ quên lời dặn dò của Ông Cha : người Tàu là kẻ thù tuyệt đối của Việt Nam . Mỗi Phan Châu Trinh trong mọi tình huống, bao giờ cũng phải, cùng với các thế hệ nối tiếp, suy nghĩ theo dân trí, hành động theo nhân khí : bền chí, quyết liệt và dũng cảm chống trả cuộc xâm lăng triền miên và hiểm độc của Hán tộc.
Bây giờ, nội dung đuốc Phan Châu Trinh đã được phân tích và xác định. Đại hội Phan Châu Trinh không đơn giản chỉ là cơ hội để các “ Lão Trượng Giáo Sư “, các “ Cụ ông, Cụ bà Cựu Học Sinh “ ân cần thăm hỏi nhau bằng tâm tình trầm buồn của những người đang tới gần hoặc đã vượt xa tuổi thất thập . Đại hội Phan Châu Trinh là một môi trường giúp cho đuốc Phan Châu Trinh ngày càng sáng hơn, nóng hơn với quan điểm nhân sinh hoàn tòan sống động và tích cực. Cái sống động và tích cực kia chính là sự khẳng định :
Mỗ đaị hội Phan Châu Trinh là một thái độ hiên ngang tuyên xưng quá khứ giáo dục vàng son của chế độ VNCH. Đồng thời nó cũng là lời ngợi ca sâu sắc nhất hướng về tình thân ái giữa Thầy Trò, giữa bạn đồng môn.
Mỗi đại hội Phan Châu Trinh là một nghi thức nhắc nhở rằng trong nghĩa vụ đấu tranh cho sự hanh thông của lịch sử, không có vị trí dành cho thói tục phân biệt tuổi tác hay giới tính và rằng các thế-hệ-Phan-Châu-Trinh quá khứ, hiện tại cũng như tương lai hãy quyết tâm biến tư tưởng dân khí của Phan Châu Trinh thành hành động quyết liệt chống ngoại xâm Tàu nhằm mở đường cho sự hồi sinh của giáo dục Việt Nam .
Đỗ Thái Nhiên
( ĐS Đại Hội Toàn Thế Giới Kỳ IV, California 1 tháng 7 năm 2018 )
Trong một phút giây bất chợt ngỡ ngàng nào đó, một nỗi buồn vô cớ đang len lén chiếm trọn tâm hồn bạn – khó ai định nghĩa được – phải chăng hình ảnh của trường xưa lớp cũ đầy ắp những hoài niệm dấu yêu bỗng đâu ẩn hiện chập chờn trong tiềm thức , xao động trái tim yêu những kẻ xa nhà đã lâu...Những kỷ niệm đó ...như lăng kính pha lê muôn màu điểm tô khung trời của ký ức , của nhớ nhung đợi chờ, lo lắng xôn xao, của hờn dỗi duyên dáng, của những gì đã qua , của những vui buồn khó dấu, của tình Thầy nghĩa Bạn bền lâu, của những giờ thi thấp thỏm băn khoăn, của ghế đá sân trường hò hẹn, của tiếng trống tan trường giục giã cho mùa hạ ly biệt ...
Ngày nào bên nhau, thương yêu nồng nàn
Mùa hè chia ly, hanh hao cuộc tình
Một đời tương tư chẳng quên, dệt muôn ý thơ
Tình đầu thơ ngây, cho nhau bồi hồi ...
(Hương Tình Hạ)
Dòng đời phù du vẫn cứ trôi mãi trôi hoài về một phía...Qua bao thăng trầm của gió bụi thời gian, mỗi Thầy, Cô, bạn bè, mỗi cuộc sống riêng tư, ở những phương trời cách biệt xa xăm nghìn trùng...Không muốn đợi mà sao vẫn đến, một lúc nào đó trong phút giây thầm lắng dòng sông ký ức vẫn bồng bềnh chảy về tâm tưởng, thầm thì như nghe tiếng chim non nào đó, gọi đàn ríu rít, thoang thoảng đâu đây thoáng hương thơm bồ kết dịu dàng của những mái tóc dài buông lơi lả dưới tàn cây phượng đỏ thắm, những buổi chiều tan trường rơi rụng những giọt nắng hanh vàng, lung linh sóng mắt của những giai nhân áo trắng một thời. Tất cả đã qua rồi, còn chăng vương víu lại một dư âm nào đó của một thời Hồng Đức Dấu Yêu :
Phan Châu Trinh nhớ màu áo người Hồng Đức xưa
Bờ môi duyên thắm mắt yêu mơ cõi thiên đường
Tim người xa xứ, xôn xao tình cũ tuôn tràn
Đàn muôn ý chơi vơi, chan chứa hồn thơ
(Hồng Đức Dấu Yêu)
Những ngày tháng của thầm yêu trộm nhớ, nóng lòng sốt ruột, của nhẹ nhàng trách móc, đợi chờ bâng quơ,là những khúc hát tương tư, vốn có tự nhiên của mối tình học trò ngây thơ, tươi đẹp và lạc quan. Đó là những cảm xúc thật gần gũi bình dị, đậm đà duyên dáng :
Dịu dàng hoa nắng vương cài thướt tha tà áo
Đẹp đôi mắt biếc mơ màng tình như thoáng mây
Bàn tay đưa đón ân cần
Là hương tóc thơm môi gần
Hoàng hôn, chiều buông...xao xuyến ai
( Chiều Qua Bến Sông )
Thời gian vẫn vô tình như những ngọn gió lướt đến rồi bay đi, những ngọn gió cứ mãi phiêu bồng về một chân trời vô định và kỷ niệm trao nhau trên sân trường một thuở buồn vui trong đam mê tuổi trẻ, trên tình thơ giấy trắng, có thể là nghẹn ngào cay đắng, trắc trở phận người, để phân vân tự hỏi có phải “ Tình Như Khói Sương “ mông lung, huyền hồ, trong im lặng cảm thông của giấc mơ xưa vùi kín thăm thẳm đáy lòng :
Nhớ người ruột thắt chín chiều
Hận người thề hứa trăm điều viễn vông.
Mây trôi, gió cuốn phiêu bồng,
Đỏ con mắt biếc, vời trông quê nhà.
Tiếc gì hư ảo phồn hoa !
Thương chi con sáo nay đà sang sông ???
( Tình Như Khói Sương )
Những ngọn gió kia vẫn lang thang vô định trong khung trời bất tận, có biết đâu ở dưới kia trải dài là cả một “ Rừng Thu Thay Lá “mênh mông, có biết chăng đời người nguyên thủy có thể như một chiếc lá, non xanh, tươi mát, tô đẹp cho tình yêu huyền dịu, với tất cả hân hoan của cuộc sống hạnh phúc, để rồi một lúc nào đó sắc lá sẽ tàn phai, ngậm ngùi âm thầm đi về nguồn cội, trong muộn màng của tiếng chim kêu tha thiết chất ngất thương đau, những tiếng nấc khóc than cho “ tình nghĩa ngắn hơn đời kiếp ve sầu “ :
Rừng thu vang tiếng chuông chiều lá rơi xào xạc
Đường mây sương mênh mông một cõi lòng tan nát
Hồn thao thức theo từng tiếng kinh cầu
Niềm thủy chung ai biết chăng là nỗi đau
( Rừng Thu Thay Lá )
Và cũng trong rừng thu mênh mang đó, những sợi nắng thu vàng óng ả vắt vẻo trên cành cây đọt lá, những hương sắc ngọt ngào của mùa thu như mời mọc tâm hồn chìm lắng vào sự yên tĩnh, êm ái của bức họa thiên nhiên, mơ hồ kỳ lạ, với những ấn tượng sâu sắc, biến thi nhân thành họa sĩ pha màu với những nét chấm phá đa dạng đem lại bồi hồi cảm xúc khôn nguôi :
Thu về mượn sắc thu sầu
Vẽ đôi mắt nhớ, tô màu dáng thương
Mượn thêm hoa cỏ bên đường
Ta khua trí tưởng, họa vườn tương tư
( Lục Bát Tình Thu )
Dù hao gầy tương tư, dù đau thương có gặm nhấm , bào mòn, dù cuộc tình như một thóang mây trôi, như một chiếc lá khô bay vèo, nhưng những hình ảnh tha thiết đó vẫn gắn bó với đời, vẫn lấp lóe những tia lửa của tin yêu và hy vọng, và hình ảnh của người yêu cũ vẫn muôn đời thanh tú diễm lệ, tươi mát, trong tâm hồn thơ của thi nhân, say đắm khát khao nồng nàn :
Có em trời đất tuyệt vời hẳn ra
Dẫu đường đời nhiều ngã ba
Tình thương yêu vẫn còn ta với mình
( Rượu Hoa )
Tâm hồn thi nhân như chiếc đũa thần huyền diệu đã hóa giải những đớn đau nếu có của tình yêu thành những niềm vui của con tim tràn trề khát vọng. Trời xanh biếc trên cao, mây trắng bồng bềnh thi nhân vẫn muốn dâng tặng người tình cốc “ Rượu Hoa “ để mà cùng nhau cạn chén : “nếu say ta cõng lên lưng, đi quanh trong cõi vô cùng thế gian “.
Trong cõi vô thường của thế gian này, có nỗi niềm nào thấm thía tận cùng bằng nỗi đau khi phải vĩnh biệt người tình trăm năm, người bạn đời muôn kiếp, những dư âm của một thời tình nghĩa sắt son, chung thủy, như muốn bịn rịn réo gọi không ngừng, để rồi Bỗng Một Hôm người nhớ người da diết, tưởng chừng như cả không gian này muốn sụp đổ, vũ trụ muốn ngừng quay vì chia ly đoạn tuyệt. Kiếp người đi về đâu, như dòng sông bao la nước trôi trăm ngả, và văng vẳng đâu đây một tiếng gọi thiết tha nồng nàn :
Cất cánh anh bay đời thôi mòn mỏi
Bên kia trời nhớ gở một lời thơ
Để trong mơ và ngày tháng đợi chờ
Em dọn bước tương phùng ru giấc ngủ
( Bỗng Một Hôm )
Ngoài kia mưa đang rơi rả rích như những giọt lệ tỉ tê bùi ngùi nghiệt ngã, thánh thót thành những âm điệu phân ly não nuột, mưa cứ rơi rơi thấm tận trong tim, se thắt tận đáy lòng,rồi lắng đọng thành những giọt nước mắt, long lanh nhu thủy tinh, đặc sánh giữa nỗi thương tang và niềm tiếc nhớ. Những giọt lệ chợt tuôn trào, lòng người chợt xốn xang, như những giọt mưa bàng hoàng trong đêm dài lẻ loi , trống vắng , những âm hưởng trùng điệp âm thầm dào dạt , miên man chảy dài, khi người ruột thắt tơ tằm, thao thức đêm dài “ Ngồi Tiếc Ngẩn Ngơ “, xót xa nghẹn ngào :
Anh ơi bây giờ
Em ngồi tiếc ngẩn ngơ
Nghe mưa rơi rụng ngoài song cửa
Nghe những giọt buồn rơi quanh đây
( Ngồi Tiếc Ngẩn Ngơ )
Những giọt buồn đó, như những bong bóng mưa bay thầm quyện theo gió đong đưa, như muốn nhắc nhở chia sẻ những gì trầm uất nhất, ray rứt nhất, của những ngọt bùi đắng cay một thời quá khứ đã qua, khó mà níu kéo được, cứ hoài đan xiết trong tâm tư chập chùng như hình với bóng. Kỷ niệm dấu yêu vẫn chập chờn ẩn hiện như một thoáng mơ “ Tình Viễn Xứ “ đậm đà, chẳng nhoà phai trong trái tim thơ. Dù trăm con phố lạ, dù xa cách nghìn sông, dù tháng ngày đang lờ lững trôi về một phương trời xa lắc nào đó những kỷ niệm chợt trở mình xôn xao, đâm chồi nẩy lộc cho dù Xuân hạ Thu Đông tuần tự bốn mùa thay sắc, mùa xuân tình tứ trổ hoa, mùa hạ hương phấn thơm nồng, mùa thu lá rụng buồn xơ xác, rồi co ro ẩn mình trong mùa đông lạnh giá , đợi chờ lại mùa xuân mới, theo thời gian của vũ trụ xoay vòng...nhưng đường tình vẫn thênh thang bất tận của những ngày tháng mãi yêu em rạo rực, quấn quyít say sưa :
Yêu em dài năm tháng
Kỷ niệm vẫn mênh mang.
Lòng anh nhiều xao xuyến.
Tim anh bước lang thang.
Nơi đây người xa xứ
Vui đón cảnh xuân mơ
Hồn thơ dừng phiêu bạt,
Khai bút trả lời thơ
( Tình Viễn Xứ )
Hãy quên đi những tất bật vội vàng trong cuộc sống đời thường, hãy lướt qua những ưu tư dằn vặt, những phiền muộn vô cớ, để vì tất cả mà ném mình vào không gian vô tận của trời mơ, của biển nhớ , rừng thương, hãy mở toang cánh cửa của tâm hồn bao dung, của trái tim chất phát mộc mạc , chào đón những cảm xúc chân thật hồn nhiên về ẩn dật, và những dư âm đầy kỷ niệm xa xưa trầm bỗng nghêu ngao trên biển hát :
Có một thời xưa, thơ rất thơ
Hương tring lưu luyến đẫm mong chờ
Xôn xao thương những mùa ngăn cách
Chẳng cách ly người...với ước mơ
( Trường Xưa )
Thời gian vẫn lững lờ trôi qua, nhưng những ước mơ hy vọng vẫn thấp thoáng trong trí tưởng, lơ lững trên những nốt nhạc du dương, hình thành những khúc hát ân tình luyến thương, xin nâng niu trang trọng dâng tặng cho một thời Hồng Đức Dấu Yêu, mặn nồng, nặng nghĩa yêu thương.
Xin hãy say sưa trầm mình vào dòng sông dĩ vãng, bồng bềnh theo sóng nhạc nổi trôi rộn ràng tha thiết, rồi chìm đắm trong giấc ngủ yên bình giữa tiếng rì rào của gió, những ngọn gió tươi mát phơi phới của khung trời hân hoan hội ngộ và khăng khít nhớ thương, từ muôn phương thổi về...
CD Hồng Đức Dấu Yêu như một đứa con văn nghệ tinh thần , sau bao ngày tháng lưu lạc tha phương của 30 năm trời xa cách đằng đẳng, xin chào mừng ngày đại hội họp mặt liên trường Phan Châu Trinh Hồng Đức, với tất cả niềm tin yêu và hy vọng trong sự cảm thông, bao , bao lượng. Của các bạn thân thương và thính giả quí mến bốn phương .
02/2005
Hàn Giang

Tay cầm viên phấn trắng
Xin bẻ gãy làm đôi
Làm dấu chấm một đời
Quẩn quanh bên bục giảng
Xin cúi đầu chào bạn
Xin vẫy tay chào em
Chào thế sự bon chen
Tôi bây giờ đứng lại
Vô lẽ cứ đi mãi
Đời phải có điểm dừng
Con sông có khúc quanh
Con người có thời vận
Về ngắm trăng cố quận
Về lang thang cố hương
Tìm nhặt ánh tà dương
Những chiều vàng rơi rụng
Vo tròn ân nghĩa mỏng
Bóp méo hoài vọng con
Vẽ vời chút phấn son
Cho hồng kỷ niệm cũ
Ngày đắp chăn nằm ngủ
Tối đốt đèn làm thơ
Khuya đọc lại người xưa
Sớm yến oanh thỏ thẻ
Xin giả từ viết đỏ
Xin giả từ bảng đen
Có một thời để quên
Cho một thời để nhớ
Tay bóp viên phấn vỡ
Làm dấu chấm cuộc đời
Mai khoác áo rong chơi
Lợi danh xin khép lại.
2001
Trần Hoan Trinh,
( “ Tiếng Chim Ngoài Cửa Lớp “, Đà Nẵng 2002 )

“ Nghìn Trùng Xa Cách “, PCT Đà Nẵng của tôi , nay đã nghìn trùng xa cách thật rồi, kể từ biến cố 30 tháng 4 năm 1975 đến ngày nay, hơn 45 năm sau vẫn nghìn trùng xa cách ...
Trường xưa đã thật xa, bạn bè mỗi người một phương trời cách biệt. Một cuộc chia tay, chỉ có một lần trong đời mà trôi theo lịch sử nước nhà. Có người ra đi đến tận Âu châu, Mỹ châu, Úc châu...làm lại cuộc đời bằng hai bàn tay trắng, có người ở lại quê nhà tiếp tục sống...rồi tất cả đều bắt đầu sống với “ Nghìn Trùng Xa Cách, người đã đi rồi “.
Mà thật vậy, kể từ tháng 5/1975 chúng ta đã xa nhau vì thời cuộc. Rất tiếc không thể gặp nhau như ngày xưa, cùng nhau vui chơi dưới mái trường PCT thân yêu, , mà chính ở nơi này đã cho chúng ta có được những người bạn thân, trai cũng như gái. Và cũng nhờ học chung nên ai cũng có bạn bè trai gái, tình bạn, tình cảm, tình yêu học trò thiêng liêng và trong sáng, làm mình lớn hẳn lên, e thẹn, tâm hồn tự nhiên lãng mạng, thích đọc sách, làm thơ biểu lộ tình cảm học trò 12, 13, 14, 15…tuổi mới lớn lên. Ban đầu mới quen rụt rè, đỏ mặt, lúng túng trước bạn gái, rồi theo năm tháng trở nên thân thiết, yêu thương, tâm hồn trở nên lãng mạng tuổi học trò quá đẹp lúc nào không hay !
Cũng nhớ mỗi lần sau giờ học, chiều về thường rủ nhau đi tắm biển Thanh Bình, hay đi ăn kem Diệp Hải Dung, ăn chè ở Ngã Năm, dạo mát, thơ thẩn bờ sông Hàn đến Cổ Viện Chàm...Có lúc đạp xe cả đám trai gái chở nhau, líu lo đi chùa bà Quảng, Non Nước, về quê bạn ở Cẩm Lệ, Hoà Vang...và có lúc giữa bạn trai và bạn gái, tình yêu đến từ từ không biết đã vào trong tim tận bao giờ nữa.
Rối năm tháng trôi qua, sau khi đậu Tú tài 2 , mỗi người đã trưởng thành. Có bạn gái đã đi lấy chồng, bạn trai đi vào quân ngũ hay đi làm, đi xa Đà Nẵng, vào Sài Gòn hay ra Huế tiếp tục Đại học...Rồi sau 1975 chia tay và “ Nghìn Trùng Xa Cách “ từ đây.
Cũng vì xa cách cả bốn phương trời nên tâm hồn bạn bè PCT có thay đổi và ướt át hơn xưa, trở thành “ thi sĩ ” lúc nào không hay, tập làm thơ gởi cho nhau, thật là một thời rất đẹp.
Chúng ta chỉ liên lạc với nhau qua mail và bao nhiêu thương nhớ bạn bè, bao nhiêu kỷ niệm đẹp thời xưa chỉ được ghi trên các thư từ qua lại chứ ít có dịp gặp nhau.
Tôi cũng có làm thơ gởi bạn bè lúc “ nghìn trùng xa cách “, chỉ biết thổ lộ qua thơ văn và cũng được đáp lại nhiều bài thơ, có bài thơ rất tuyệt vời, nhắc lại kỷ niệm ngày xưa, ngày nay, xin chia sẻ với nhau cho vui. Không ngờ PCT có cô bạn gái, nay ở Mỹ làm thơ hay như vậy...Vô cùng cám ơn tác giả. Tạm giấu tên.
GỞI ANH
Mới đó mà xa mấy chục năm
Qua bao lưu lạc, mấy thăng trầm
Nhìn nhau ngan ngát qua sông núi
Kỷ niệm ngày xưa , lại hóa gần
Sao anh không về thăm cổ tích ?
Lòng em thuở ấy ngủ trong rừng
Bởi anh không đến lay em thức
Để tháng ngày qua , tiếc quá chừng .
Phải chi trái đất đừng quay nhỉ
Ắt chẳng xa vời mấy chục năm
Phải chi trở lại ngày xưa nhỉ
Để lại thương nhau, lại nhớ thầm
Mà nhớ như khi vừa mới lớn
Mà thương hơn cả lúc thương mình
Gởi anh một chút lòng thương nhớ
Em giữ phần em, một mối tình .
Một người bạn PCT
Xin cám ơn tất cả đã chia sẻ với tôi qua bài viết và bài thơ kỷ niệm Một thời PCT Đà Nẵng mến yêu .
Võ Văn Hoàng
15 / 09 / 2020
Aix en Provence, France .
(“ Trường Xưa 3 “, Kỷ yếu cựu học sinh PCT ĐN nk 1956-1963, Đà Nẵng 2020 )

Sáng hôm nay khi thức dậy làm thơ
Anh thấy em trong mơ màng hiền hậu
Trong gíấc ngủ vẫn môi cười rất nhẹ
Tóc xoã đen bờ gối trắng dịu dàng
Có giấc mơ nào đưa em lang thang
Đến một thiên đường kỳ hoa dị thảo
Anh chợt thấy lòng mình run khẽ
Mấy mươi năm anh cho em được những gì
Ngoài long đong vất vả hàn vi
Những giận hờn, ghen tuông vô lý
Anh đã cho em những gì
Ngoài tình yêu mình có...
Sáng hôm nay khi thức dậy làm thơ
Ngoài vườn cây hoàng lan đưa hương ngào ngạt
Có con chim nào trên cành cao
bắt đầu tiếng hót
Anh muốn cùng em chấp cánh bay đi
tìm một góc trời
Nằm ngắm sao khuya
Đợi ánh bình minh chân mây le lói
Nghe trong gió lòng thanh xuân rất khẽ
Bước ban mai theo nắng ngập ngừng
Nghe ngọt ngào hương vị môi hôn
Nghe thanh bình trong từng hơi thở nhẹ
Lòng thanh thản như một thời xa trẻ
Và bình yên trong sương khói trong lành
Có hương thơm của triệu triệu đóa hồng ...
Trần Hoan Trinh
( “ Bỏ Trường Mà Đi “ Thơ Trần Hoan Trinh, Trò Xưa xuất bản tại Hoa Kỳ 2002 )